Hình Chữ Nam Mô A Di Đà Phật

Chữ "A" tàu dịch là "Vô"/ Chữ "Di-Đà" tàu dịch là "Lượng"/ Chữ "Phật" tàu dịch là "Giác"/

*


Hằng ngày bọn họ đều niệm niệm câu ấy, nhưng bọn họ cần bắt buộc hiểu cái ý nghĩa của câu ấy là gì nhằm giúp họ càng thêm chân quý câu Phật hiệu ấy, cùng càng tinh tấn để niệm câu Phật hiệu ấy, nôi theo hạnh nguyện của đức phật A-Di-Đà nhưng tu hành.

Bạn đang xem: Hình chữ nam mô a di đà phật

Nhiều khi 1 câu A-Di-Đà Phật nhưng mình chẳng hiểu ý nghĩa của câu ấy là gì sẽ khiến mình sinh ra ngán nảng, hoặc không tin cho mấy, hễ nghe ai nói tụng kinh khủng nào bự là gồm phươc to lắm, liền vứt câu Phật Hiệu "Nam-mô A-Di-Đà Phật". Cho rằng niệm câu phật hiệu ấy không nhiều công đức hơn là tụng bom tấn nào lớn, như Pháp Hoa, Hoa Nghiêm v.v... Chê gớm A-Di-Đà, chê câu "Nam-mô A-Di-Đà Phật" là gớm nhỏ, không công đức bằng những tởm khác v.v...

Ấy là mình chẳng đọc được cái ý nghĩa sâu sắc của câu vạn đức hồng danh A-Di-Đà Phật rồi vậy!

Bởi thế bắt buộc hiểu mang đến được ý nghĩa vi diệu rạm sâu của câu A-Di-Đà Phật thì bản thân mới không thể chấp trước, đậy bai, mà sanh mẫu tin trung ương kiên cố chắc chắn với đức Di-Đà với thương hiệu của ngài, và mới một lòng niệm danh hiệu của ngài mong về Tây Phương!

Bây giờ chúng ta hãy bình tâm mà xâm nhập cái ý nghĩa sâu sắc sâu xa nhiệm mầu của câu: Nam-mô A-Di-Đà Phật.

"Nam-mô" tàu dịch là Quy-Y, tức nghĩa là Nương Tựa, hoặc Trở Về.

Chúng ta Quy-Y (nương tựa trở về) với ai?

Với đức phật A-Di-Đà!

Chữ "A" tàu dịch là "Vô"

Chữ "Di-Đà" tàu dịch là "Lượng"

Chữ "Phật" tàu dịch là "Giác"

Vậy câu Nam-mô A-Di-Đà Phật tức là Trở về lệ thuộc với bậc Vô Lượng Giác!

Đây là từ trên mặt chữ mà phân tích và lý giải ý nghĩa. 

Chữ "A-Di-Đà" dịch ra là "Vô Lượng" thì cần biết đức A-Di-Đà Phật bao gồm vô lượng danh xưng, với vô lượng nghĩa vi diệu. Chứ chưa phải chỉ là Vô Lượng Giác, hay Vô Lượng Thọ, Vô Lượng quang đãng thôi đâu!

Kinh Vô Lượng Thọ có nêu ra 12 thương hiệu của tiên phật A-Di-Đà như là:

Vô Lượng quang PhậtVô Biên quang đãng Phật Vô mắc cỡ Quang PhậtVô Đối quang đãng PhậtDiệm Vương quang PhậtThanh Tịnh quang quẻ PhậtHoan hỷ Quang PhậtTrí Tuệ quang đãng PhậtNan tư Quang PhậtBất Đoạn quang đãng PhậtVô Xưng quang đãng PhậtSiêu Nhựt Nguyệt quang Phật

Vậy 12 thương hiệu trên là nêu lên cái công đức, trí tuệ quan trọng nghĩa bàn của đức phật A-Di-Đà. 

Kinh A-Di-Đà yếu Giải của Ngẫu Ích Đại Sư nói khôn cùng hay, ngài nói rằng đức phật A-Di-Đà gồm vô lượng danh, nghĩa chứ chẳng nên chỉ có ý nghĩa sâu sắc Vô Lượng Thọ với Vô Lượng quang quẻ thôi đâu!

Vô Lượng đấy là cái gì cũng là vô lượng vô hạn cả, như hạnh nguyện, thần thông, diệu dụng v.v... Cái gì cũng đều là vô lượng cả!

Nhưng tại sao trong ghê A-Di-Đà, đức mê say Ca Mâu Ni Phật chỉ nêu ra hai cái chân thành và ý nghĩa vì sao cơ mà đức Phật hiệu là A-Di-Đà?

Bởi vị hai cái ý nghĩa đó nắm thâu toàn cục Pháp Giới không gian Và thời gian Vô Tận, Trọn vẹn tất cả công tiết hạnh nguyện, thương hiệu vĩ đại của ông phật A-Di-Đà!

Hai cái chân thành và ý nghĩa của câu A-Di-Đà Phật tức là gì như trong tởm A-Di-Đà đã gồm dạy?

Đó là:

1. Vày đức Phật đó ánh sáng soi xuyên suốt pháp giới 10 phương không gì chướng ngại buộc phải hiệu là A-Di-Đà. (Vô Lượng Quang)2. Vì đức Phật đó cùng nhân dân của ngài sống lâu vô lượng vô hạn A-Tăng-Kỳ kiếp phải hiệu là A-Di-Đà. (Vô Lượng Thọ)

"Quang" chỉ mang đến "Không Gian""Thọ" chỉ cho "Thời Gian"

Quang là ánh sáng nên chỉ có thể cho không Gian, bởi vì Ánh sáng chiếu trên không khí bầu trời.

Thọ là tuổi thọ nên chỉ cho Thời Gian, vì chưng thọ mạng là tín theo thời hạn mà gồm (một năm là một trong những tuổi).

Không Gian chỉ đến khắp Pháp Giới 10 Phương.

Thời Gian chỉ mang lại đời vượt Khứ, lúc này và Vị Lai.

Như vậy không gian và thời gian bao hàm bố đời mười Phương. Như vậy không tồn tại một đức Phật, người thương Tát, cũng không có một trái đất nào, cũng không tồn tại một bọn chúng sanh nào mà chẳng ngơi nghỉ trong một câu Phật Hiệu "Nam-mô A-Di-Đà"!

Vì thế nên biết một câu A-Di-Đà Phật vẫn tròn đầy khắp pháp giới, bao gồm vô lượng chư Phật, Phật Pháp, quốc độ chư Phật, nhiếp thọ với tiếp độ toàn bộ chúng sanh!

Bởi vậy cho nên Kinh A-Di-Đà nói: Đức Phật kia Hào quang đãng Sáng Chói soi suốt các cõi 10 phương không gì chướng ngại!

Đó là cũng chính vì một câu A-Di-Đà Phật thật sẽ bao gòm bố đời và cùng khắp pháp giới mười phương!

Vì thế bao gồm câu: "Nam-Mô Pháp Giới Tạng Thân A-Di-Đà Phật!"

Thế new biết lời chư tổ tán thán đức phật A-Di-Đà cũng giống như Pháp Tịnh Độ không quá đáng bên cạnh đó nói hết sức đúng! 

Trí mang Đại Sư nói: "Niệm Phật tam muội là vua trong các môn tam muội"

Liên Trì Đại Sư nói: "Một câu A-Di-Đà Phật bao trùm tám giáo, tròn nhiếp năm tông"

Ngẫu Ích Đại Sư nói: "khi câu Phật hiệu niệm được nhuần nhuyễn thì ba tạng, mười nhì phần kinh có ở trong đó; một nghìn bảy trăm công án, phòng ban hướng thượng đông đảo ở trong đó; bố ngàn oai phong nghi, tám muôn tế hạnh, tam tụ tịnh giới cũng làm việc trong đó."

Thật hiền hậu Tỉnh Am Đại Sư nói:

"Sáu chữ có nhiếp thâu Tám muôn bốn pháp tạng Một câu giải quyết xong Ngàn bảy trăm công án Mặc ai không ưng ý nghe Ta tự trung khu tâm niệm Xin hà tất nhiều lời Gắng một lòng không loạn!" Ấn quang Đại Sư nói: 

"Bỏ mặt đường tắc Tây Phương, chín cõi bọn chúng sanh cạnh tranh thể được tròn yêu cầu quả Giác.Rời cửa ngõ mầu Tịnh Độ, mười phương chư Phật không vẹn toàn độ khắp sản phẩm mê."

Những lời chân thực thiết tha và từ bi của chư cha ông quả thật khiến cho người cảm phục cùng súc động!

Giờ trên đây hiểu được câu A-Di-Đà Phật nghĩa lý mầu nhiệm nâng cao chẳng phải tầm thường xuyên như bọn họ hằng nghĩ, bắt đầu thấm thía lời dạy của chư vị tổ sư, rằng câu A-Di-Đà Phật thật đang tròn đầy viên mãn, thuộc khắp ba đời mười phương, không gì là ko ở trong một niệm A-Di-Đà Phật ấy! Vô Lượng Pháp Môn, Phật Pháp, ghê Điển v.v... Số đông chẳng ko kể một câu A-Di-Đà Phật!

Thế bắt đầu biết niệm A-Di-Đà Phật cho siêng nhứt thì như bọn họ đã niệm hết những bộ bom tấn rồi đó! Tụng Niệm gớm Phật dày với khó, khó khăn nhiếp tâm. Còn chỉ niệm một câu A-Di-Đà Phật thôi thì dễ dàng biết mấy, dễ dàng nhiếp trung ương nữa! Bề làm sao niệm niệm một câu A-Di-Đà Phật vẫn xuất xắc hơn! tốt hơn! Công đức trọn vẹn đẩy đà chẳng thể nghĩ về bàn! do một câu A-Di-Đà Phật đã không thiếu thốn vô lượng công đức rồi, thế bắt đầu nói là "Vô Lượng" (A-Di-Đà)!

Có bắt buộc chư tổ và chúng ta khen ông phật A-Di-Đà quá dáng không?

Xin thưa cùng quý vị, thật sự không quá đáng hơn nữa đúng cùng thích xứng đáng nữa kìa!

Chẳng yêu cầu Kinh A-Di-Đà, đức Thích-Ca Mâu-Ni Phật cùng chư Phật số đông tán thán công đức thiết yếu nghĩ bàn của đức phật A-Di-Đà qua câu nói:

"Như ta lúc này khen ngợi công đức công dụng của ông phật A-Di-Đà, phương đông cũng có A-Súc Bệ Phật v.v..." cho đến các phương khác cũng đều có chư phật mọi tán thán đức phật A-Di-Đà kia hay sao?

Lại chẳng phải riêng kinh A-Di-Đà thôi mà lại Kinh Vô Lượng lâu (của ngài Hạ Liên Cư) đức Thích-Tôn còn tán thán đức A-Di-Đà Phật cho tột đỉnh là:

"Quang Trung rất Tôn. Phật Trung chi Vương"Nghĩa là tia nắng của Phật A-Di-Đà sáng hơn chư Phật. A-Di-Đà Phật là vua của chư Phật!

Chư Phật còn tán thán đức A-Di-Đà Phật như thế, chư tiên tổ còn tán thán tiên phật A-Di-Đà như thế, huống gì là họ ư?

Cho nên chúng ta thường tán thán đức A-Di-Đà Phật theo kệ nầy:

A-Di-Đà Phật Thân Kim sắcTướng Hảo quang quẻ Minh Vô Đẳng LuânBạch Hào Uyển gửi Ngũ Tu DiCám Mục Trừng Thanh Tứ Đại HảiQuang Trung Hoá Phật vô vàn ỨcHoá tình nhân Tát bọn chúng Diệc Vô BiênTứ Thập chén bát Nguyện Độ bọn chúng SanhCữu Phẩm Hàm Linh Đăng Bỉ Ngạnv.v...

Hoặc bài:

Ba đời mười phương phậtA-Di-Đà bậc nhứtOai đức không cùng cựcv.v..

Bây nhờ chúng ta hãy nói sâu hơn một ít về ý nghĩa sâu sắc của câu Nam-mô A-Di-Đà Phật. Chiếc nầy thì hơi cạnh tranh hiểu cho những vị sơ cơ, nhưng lại không sao, chúng ta cứ từ bỏ từ cơ mà hiểu cũng được. Dharma cũng không biết hết trọn vẹn, nên chỉ nói phần đa gì mình hiểu, mình biết để phân chia sẽ cùng chúng ta đó thôi. Vì chưng sao bắt buộc nói? bởi để bọn họ hiểu mà lại chân quý giữ gìn dòng câu Nam-mô A-Di-Đà Phật trong tâm của bản thân mình vậy! Đây là viên bảo châu vô giá nhưng mà ai ai trong bọn họ hằng gồm mà chưa bao giờ đó thôi!

Nói mang đến tột thuộc nghĩa lý thì câu Nam-mô A-Di-Đà Phật tức là "quay về nương tựa với loại tự tánh Vô Lượng Giác (A-Di-Đà Phật) của bao gồm chúng ta".A-Di-Đà Phật là Vô Lượng Giác, mà chiếc Tự Tánh của bọn họ chính là, vốn là Vô Lượng Giác đó!

Chư Phật thành lập chỉ do một Đại Sự Nhân Duyên như tởm Pháp Hoa đã tất cả dạy là "Khai Thị" bọn chúng sanh "Ngộ Nhập" Phật Tri Kiến.

Mà Phật Tri con kiến ấy không đâu xa lạ, nó từ sinh sống trong loại tự tánh Vô Lượng Giác của chúng ta mà có!

Như vậy chư Phật do thương bọn chúng sanh mê lầm, nhận vọng có tác dụng chân nên bao kiếp trôi lăng trong biển lớn khổ sinh tử luân hồi, mà các ngài không lo gian lao khó nhọc, hằng luôn luôn nghĩ nhớ mang đến chúng ta, tìm biện pháp "Khai Thị" chỉ bài cho bọn họ trở về (Nam-mô) với cái tự tánh Vô Lượng Giác (A-Di-Đà Phật) của chính bọn họ để giúp chúng ta "ngộ nhập" được cái tự tánh ấy nhưng mà thoát mê khai ngộ, lìa khổ được vui, thoát ra khỏi nhà lửa tam giới, viên thành Chánh Giác.

Thể Tánh của Phật và bọn chúng sanh là bình đẳng. Phật là Giác vì chưng đã về bên (nam-mô) và "ngộ nhập" dòng Tự Tánh Vô Lượng Giác (A-Di-Đà) của thiết yếu ngài rồi. Còn họ là chúng sanh do chưa quay trở lại (nam-mô) với cùng "ngộ nhập" được cái Tự Tánh Vô Lượng Giác (A-Di-Đà) đó! 

Tại sao họ chưa trở về cùng ngộ nhập chiếc Tự Tánh Vô Lượng Giác của thiết yếu chúng ta?

Đó là vì như ghê Hoa Nghiêm nói: "Chúng sanh đông đảo có khá đầy đủ đức tướng trí tuệ của Như Lai, bởi vì vọng tưởng, phân biệt, chấp trước mà lại chẳng thể bệnh đắc."

Vọng TưởngPhân BiệtChấp Trước

Ba sản phẩm công nghệ nầy đậy phủ mẫu viên ngọc vô giá, dòng tự tánh Vô Lượng Giác của bọn chúng ta!

Cho nên chúng ta phải tu làm sao mà trừ cha thứ: vọng tưởng, phân biệt, chấp trước nầy mang đến thiệt sạch không còn một mảy may thì bọn họ mới viên mãn thành Chánh Giác, bảo châu vô giá tìm được, tự tánh Vô Lượng Giác hiển lộ!

Có nhiều pháp tu khác biệt để trừ cha thứ nầy, tuy nhiên pháp môn Tịnh Độ, một câu A-Di-Đà Phật niệm mang đến nhứt trung tâm thì tự nhiên và thoải mái sẽ không còng vọng tưởng, không hề phân biệt, không còn chấp trước gì nữa. 

Cái nầy rất khó! do sao khó? do nó là thối quen vẫn tích tụ nhiều đời các kiếp, đề nghị khó cơ mà đoạn trừ được nhứt thời.

Bởi thế họ niệm A-Di-Đà Phật là ước "đới nghiệp vãng sanh"!

Chúng ta đời nay rất khó có cách nào trong một đời nầy kết thúc cho không bẩn vọng tưởng, phân biệt, chấp trước. Bọn họ chỉ hoàn toàn có thể đè nén chúng mà thôi!

Làm sao đè nén chúng?

Niệm Nam tế bào A-Di-Đà Phật!

Hằng ngày, từ sát na, phút giây bọn họ đều khởi vọng tưởng, nghĩ ngợi đầy đủ thứ, vọng tưởng vô lượng khởi lên, nếu họ chuyên mẫu tâm vào một câu A-Di-Đà Phật thì ngay trong lúc ấy bọn họ chỉ tất cả một vọng tưởng, vọng niệm sẽ là A-Di-Đà Phật nhưng thôi.

Thay gì ngày ngày bọn họ khởi vô lượng vọng tưởng, rồi phân biệt, rồi chấp trước vào hồ hết vọng tưởng đó, thì chúng ta chuyên chú tại một vọng tưởng thôi, rõ ràng và chấp trước chỉ tại một câu A-Di-Đà Phật thôi. Vậy thì đỡ cho chúng ta lắm!

Khởi vọng tưởng là sinh sản nghiệp. Tởm Địa Tạng (phẩm 7) nói chúng sanh sinh sống cõi phái mạnh Diêm Phù Đề nầy có nghĩa là chổ họ đang ở, hễ khởi vọng tưởng ko gì là ko tội cả!

Bởi vắt vọng tưởng từng ngày mà ta khởi toàn là ác, cùng bất chánh. 

Nay pháp Tịnh Độ giúp họ bỏ tất cả vọng tưởng ác cùng bất chánh không giống để chuyên chú vào một câu A-Di-Đà Phật.

Cho nên những lúc vọng tưởng khởi lên nhanh chóng niệm vài tiếng "Nam-mô A-Di-Đà Phật" nhằm trừ khử đều vọng tưởng ác khác. Đấy hotline là dùng Vọng Tưởng để dẹp Vọng Tưởng!

Dùng một vọng tưởng A-Di-Đà Phật, nhằm dẹp, dè nén muôn nghìn vọng tưởng sấu ác bất chánh khác khởi dậy. Vậy thì nếu vọng tưởng ác ko khởi, chúng ta sẽ không làm cho điều ác. Không làm điều ác thì ko thọ ác quả. 

Lại niệm cho chuyên thì chúng ta tâm được từ từ thanh tịnh.

Xem thêm: Đại Học Kinh Tế Quốc Dân Tuyển Sinh, Tư Vấn Tuyển Sinh Chính Quy

Mà chổ chính giữa thanh tịnh thì chắc rằng đến phúc lâm chung chúng ta được vãng sanh quả đât Cực Lạc. Bởi vì Tâm Tịnh Thì Cõi Tịnh (Kinh Duy Ma).Nhưng đề nghị nhớ rằng, buộc phải có vừa đủ Tín, Nguyện với Hạnh thì mới nắm chắt được sự vãng sanh đó, tương tự như được thanh tịnh. Nếu như không có khá đầy đủ tín, nguyện, hạnh, thì chưa thể nói là được thanh tịnh.

Tuy biết rằng chúng ta niệm Nam-mô A-Di-Đà Phật thì mới có thể đầu là khởi mẫu vọng niệm A-Di-Đà Phật, và khác nhau cho kia là thương hiệu của đức Di Đà, với chấp trước, chấp mang vào cái thương hiệu đó. Tuy thế nếu niệm mang lại thuần thì chắt chắn tự niệm mà mang lại vô niệm, từ rành mạch mà hết phân biệt, từ chấp trước mà cho không còn điều gì để chấp trước nữa!

Chúng ta niệm nhiều năm mà thuần rồi, phát âm rồi thì thể hội được rằng A-Di-Đà Phật là pháp giới tạng thân, là tự tánh vô lượng giác của bọn chúng ta, niệm niệm hằng ngày này mà thật chẳng bao gồm niệm, phân biệt đã mất khi bọn họ tự nhập vào từ tánh vô lượng giác của bọn chúng ta, cho đó thì A-Di-Đà Phật với Tự Tánh Di Đà của bọn họ vốn không không giống nhau, thì còn điều gì khác phân biệt đức Di-Đà sinh hoạt Tây Phương cùng đức Di Đà của tự Tánh chúng ta? Cũng vậy, vẫn là từ bỏ tánh Di-Đà thì niệm niệm ấy các là trường đoản cú tánh của mình, đâu còn gì khác để chấp trước! đâu bao gồm cái gì để cơ mà chấp trước nữa!