TỔNG GIÁM ĐỐC VÀ NGƯỜI GIÚP VIỆC XINH ĐẸP

"Không đề nghị là của tớ.

Bạn đang xem: Tổng giám đốc và người giúp việc xinh đẹp

. . . . . tôi không có. . . . . . tôi ko có hại fan. . . . . ." Trong cơn ác mộng, Tang Á Ly kêu lên rồi bật dậy, trên trán toát mồ hôi lạnh.Đốc Tuyên ổn Hách ngủ làm việc kề bên bị tiếng kêu của cô ấy làm cho tỉnh giấc, anh mngơi nghỉ mắt ra ngồi dậy rồi cần sử dụng mu bàn tay vệ sinh mồ hôi bên trên trán cô."Em mơ thấy ác mộng sao? Đừng gây áp lực nặng nề cho doanh nghiệp."Kéo đầu cô nhờ vào vai anh, hai hôm qua cả ý thức với thân xác cô đều phải chịu đựng dày vò. "Tuyên Hách, đã nhị ngày rồi, anh nói đi Lượng Trúc hoàn toàn có thể. . . . . . ngã xuống vách núi không? Hoặc là cô ấy ngất rồi bị chó sói tha đi rồi. . . . . ."Đốc Tuyên ổn Hách cùng công an search kiếm bên trên núi đang nhì ngày, gương mặt tuấn tú hiện thị rõ vẻ căng thẳng mệt mỏi, mí mắt anh nặng trĩu chẳng thể xuất hiện thêm được nữa. "Không đề nghị băn khoăn lo lắng, cảnh sát vẫn thường xuyên kiếm tìm, anh cũng dựa vào nhân viên cấp dưới vào đơn vị đi kiếm, sẽ mau chóng tất cả thông tin thôi."Mặc cho dù yên ủi cô những điều đó nhưng mà trong thâm tâm anh nắm rõ, tra cứu nhì ngày mà lại ko thấy tín đồ thì thực trạng đích thực không được sáng sủa lắm. "Tuyên Hách. . . . . .""Ừ?" Mí mắt anh ko phòng đỡ nổi nữa khép lại, anh khẽ đáp lại."Em. . . . . ." Ngẩng đầu bắt gặp hai đôi mắt anh vẫn nhắm lại, cô biết anh cần phải sinh sống."Không có gì, bọn họ ngủ thôi.""Ừ, đừng nghĩ về rất nhiều." Kéo cô ở xuống, cha phút sau anh đã đi đến phơi bày Chu công rồi. Nghe thấy giờ hít thở đều đều, biết anh sẽ ngủ say cô demo nhấc tay anh sẽ để lên ngực mình ra, thấy môi anh mấp thiết bị thì nhanh chóng nhắm mắt lại vờ vịt ngủ, lát sau cô lại mnghỉ ngơi mắt ra thấy anh ko tỉnh dậy, cô dìu dịu xuống nệm ——Rón ra rón nhón nhén đem áo xống mặc, quan sát anh ngủ say trong thâm tâm cô vừa áy náy vừa nhức lòng. Đều bởi vì cô, nếu nhỏng không phải vì chưng cô tin bản thân có thể từ đảm bảo an toàn Lượng Trúc, một mình dẫn Lượng Trúc lên núi thì sẽ không còn sợ hãi Lượng Trúc lạc đường. Anh càng ko trách rưới cô thì trong thâm tâm cô càng áy náy hơn. Anh ko nhằm cô thuộc đi tìm vì chưng hại mặt đường núi gồ ghề cách điệu sẽ làm cho cô bị tmùi hương, tuy nhiên tín đồ sinh sự là cô, cô thiết yếu coi như không tồn tại cthị xã gì xảy ra mà ngồi trong nhà không giúp gì cả. Giờ anh mệt mỏi bắt buộc sinh sống, cô nên tăng trưởng núi search. Nhẹ nhàng ngừng hoạt động phòng, cô để lại một tờ giấy vào phòng tiếp khách, sắp xếp chấm dứt cô ra ngoài Điện thoại tư vấn xe taxi lên núi tìm kiếm bạn. ***************Nửa tối, chuông điện thoại cảm ứng kêu, Đốc Tuyên Hách vẫn ngủ say bị tỉnh dậy cảm thấy đầu đau, kéo chăn lên bí mật đầu nhằm ko nghe thấy tiếng chuông Smartphone. Nhưng nhưng anh tức thời nghĩ về lẽ nào là cảnh sát Call thông báo kiếm được người rồi, ngồi bật dậy định nghe điện thoại dẫu vậy phát hiện Á Ly không nằm cạnh bên anh nữa. Tạm gác nghi hoặc sang một bên, anh nghe Smartphone. Đầu vị trí kia là giọng một tín đồ đàn ông vừa kỳ lạ vừa cảm giác thân thương."Tôi biết anh là ai!" Anh đân oán người này là "anh trai" cơ mà Lượng Trúc nói đến."Là anh chuyển Lượng Trúc đi sao? Anh cần phải biết cô ấy. . . . . ."Người bầy ông cơ nói mấy câu rồi tắt sản phẩm công nghệ luôn luôn. "Uy."Cầm Smartphone, Đốc Tuim Hách trầm tư một ít rồi nghĩ không thấy Á Ly đâu lấy chứa Smartphone đi, anh vùng dậy tra cứu cô. "Á Ly, em sinh hoạt trong này à?" Anh gõ cửa ngõ phòng tắm, hóng nửa ngày không một ai đáp lại, xuất hiện vừa nhìn vào phía bên trong tuy nhiên ko thấy gồm ai.Vấn đề này càng làm anh lo, nếu như Á Ly không ở trong tolet thì vừa rồi giờ đồng hồ chuông Smartphone kêu lâu điều này không lý nào cô lại ko ra nghe, nhíu ngươi, vào đầu anh tức khắc hiện hữu một ý suy nghĩ —— chẳng lẽ cô lên núi tìm tín đồ sao?Vội đá quý lấy áo xống, vừa đi vừa mang, tới phòng khách thấy tất cả một tờ giấy trên bàn, vậy lên gọi, đúng thật anh đoán, cô nhỏ nhắn ncội này chính xác là vẫn chạy lên núi rồi.Ncội hơn nữa đó là cô đi cơ mà không mang theo năng lượng điện thoại!"Tang Á Ly, cô bé nhỏ ncội này!"Lo lắng an nguy của cô ấy, lòng anh nhỏng lửa đốt bèn lấy chìa khóa đi ra phía bên ngoài. Nửa đêm canh bố cô còn lên núi tìm bạn sao!*******************Lúc Đốc Tuyên ổn Hách lên núi thì thấy đèn của dòng xe taxi vẫn sáng sủa, anh tăng trưởng coi thấy bác tài nằm ngủ trong các số đó, ngágiống như snóng, thương hiệu bác tài này dĩ nhiên bị Á Ly hại, nửa tối bị điện thoại tư vấn dậy đây. Nhìn bao quanh ko thấy bóng dáng Á Ly đâu, anh lo ngại gõ cửa xe. "Anh bạn!"Nghe thấy tất cả tiếng gõ cửa ngõ xe pháo, lái xe đang ngủ say lag mình tỉnh giấc dậy, ngơ ngác vị tưởng Tang Á Ly quay trở lại tuy vậy tín đồ kế bên cửa lại là một trong người bọn ông, anh ta cảnh giác với tay lấy gậy. Tại chỗ núi đồi hẻo lánh này, ví như như không hẳn quỷ thì cũng chính là fan trộm chiếm, anh ta nhìn fan bọn ông kia không giống quỷ cần phải đặt phòng. "Có đề xuất anh vừa chở một cô nàng lên núi không? Cô ấy đâu rồi?""Anh muốn gì?" Với được gậy, bác tài taxi ko nói hai lời mang gậy chĩa vào Tuyên ổn Hách."Trên xe cộ tôi chỉ bao gồm năm trăm đồng thôi, bởi năm trăm đồng nhưng bị tóm gọn bởi tội chiếm giật, anh nghĩ bao gồm đáng không?"Nghe vậy, Đốc Tuim Hách không nhịn được xem hay."Tôi chưa tới chiếm, tôi chỉ ước ao hỏi anh, cô nàng anh chnghỉ ngơi đi đâu rồi?""Anh là ai?""Tôi là chúng ta trai của cô bé đó!"Nghe anh nói như vậy, tài xế xe taxi thò đầu ra output nhìn kỹ mặt anh."Đúng đúng đúng! Tôi gồm coi tin tức bên trên báo với truyền họa nói về anh, chính xác là anh không không đúng."Tài xế xuống xe pháo, thân thiện hợp tác anh như hai tín đồ quen biết."Tôi chính là bác tài sẽ chnghỉ ngơi các cô ấy lên núi. . . , phóng viên báo chí tất cả vấn đáp tôi, anh bao gồm thấy không? Giờ có rất nhiều bạn Gọi tới hãng sản xuất xe taxi rồi chỉ đích danh tôi nữa. . . . . .""Vậy thì chúc mừng anh!" Đốc Tulặng Hách lúng túng hỏi: "Quý Khách gái tôi đã đi được phía nào? Sao anh lại có thể ngủ bên trên xe?""A anh bạn tthấp, nói nlỗi cậu không đúng rồi. Quý khách hàng gái cậu nhờ tôi, Điện thoại tư vấn đến tôi nhờ vào chlàm việc lên núi, tôi nể lắm vị sau khi chlàm việc các cô ấy đi thì tôi có tương đối nhiều không giống new gật đầu chnghỉ ngơi cô ấy lên phía trên." Tài xế quan sát bao phủ."Khoảng ba giờ đồng hồ tôi còn nên chtại một khách đi Cao Hùng, đang nhì mươi nhì giờ đồng hồ tôi không được ngủ, nếu không ngủ thì sao có thể tỉnh giấc táo bị cắn nhưng mà chsống khách cho Cao Hùng đây?""Được rồi, 0K! Chỉ phải nói mang lại tôi biết, bạn gái tôi đi hướng nào?" Đốc Tuyên Hách băn khoăn lo lắng quan sát tư phía phát hiện tại cách đó ko xa gồm ánh sáng, anh tảo tín đồ đi mang đèn pin trên xe cộ, ko quyên tâm cho tới tài xế, anh bước về phía ánh sáng kia. "Bên này bắt đầu đúng á. . . . . . Này, a, bên đó gồm tia nắng, đúng, vị trí kia đúng. . . . . ." Thật ra thì anh ta cũng không ghi nhớ đúng đắn vị tức thì sau khi Á Ly xuống xe thì anh ta ngay thức thì lăn ra ngủ."A tôi yêu cầu đi."Trên núi đìu hiu, âm tkhô cứng truyền mang đến, tài xế nghĩ anh tất cả nghe được cũng coi nlỗi kính chào rồi, xoay người vào xe, hiện nay kiếm tiền đặc biệt hơn.*****************"Á Ly, Tang Á Ly. . . . . . Em sẽ ở đâu?"Chạy một mạch cho tới địa điểm thì không thấy tia nắng đâu nữa, Đốc Tulặng Hách vừa chạy vừa Hotline. Quay bạn lại thấy chút ít tia nắng bên dưới gốc cây lớn, anh chạy lắng dịu thông qua đó, chiếu đèn pin về phía kia thì thấy một người ở teo ro làm việc đó, nhìn vùng phía đằng sau chắc chắn rằng Á Ly không sai!"Á Ly?" Cô ấy sẽ làm cái gi thế?Trong khi Đốc Tuim Hách thoang thoáng nghe thấy cô đã lẩm bầm điều nào đó, hình như:"Nam tế bào Quan Thế Âm Bồ Tát, a di đà Phật. . . . . . Ngọc Hoàng đại đế độ trì. . . . . . Vương Mẫu vợ vua nhtràn vào thân. . . . . . Nhỏng Lai phật tổ đậy xuống. . . . . . Tế Công, thổ địa công cùng đi bảo vệ. . . . . ."Thấy cô vẫn bình an, băn khoăn lo lắng vào anh đã làm được cởi xuống tuy nhiên chú ý cô hiện thời anh cần yếu nịn cười cợt được. "Nửa tối canh ba em không ngủ mà lên núi cầu thần sao? Nhiều vị thần điều này em định mời về không còn sao?" Anh tiến lại sát cây khô, giọng nói khổ sở."Nếu nlỗi en định mời hết các vị thần về công ty thì anh phải lập một tòa miếu thần mới được!"Nghe thấy giọng nói không còn xa lạ, cô sẽ cúi phương diện xuống khu đất tự dưng quay đầu lại bắt gặp đúng là anh, vừa rồi làm cho cô sợ hãi suýt đổ vỡ mật, cô trách: "Tuyên Hách, anh. . . . . . thiếu thốn chút nữa dọa chết em rồi!"Ngồi xung quanh khu đất, Tang Á LY thngơi nghỉ dài, luôn thể tay nỉm một cọng cỏ về phía fan ngồi xổm cạnh cô. "Âm tkhô giòn kinh khủng vừa rồi là của anh ý sao?" Cô đoán vậy."Em còn tưởng là em đã dẫm vào chiêu tập ai kia, oan hồn khó tính mang đến tra cứu em. . . . . . Thật dọa bị tiêu diệt em."Ban đêm, đầy mộ trên núi, nghe thấy âm thanh khô kia có tác dụng bạn ta run như cầy sấy, rợn cả tóc gáy."Ai kêu em nửa tối canh ba 1 mình chạy lên núi!" Anh lo ngại tức giận trách rưới."Em gồm biết có tác dụng như thế nguy khốn lắm không!""Em. . . . . . Em thấy anh khôn xiết mệt mỏi, trong trái tim áy náy." Cúi đầu xuống, lời nói khiếp sợ biện minch."Em chỉ ao ước cho tới search người giúp anh thôi.""Không cần tìm!" Anh đỡ cô dậy, phủi cỏ đần bám dính quần cô."Tại sao ko phải tìm?" Tang Á Lý khẽ nhíu mày."Chẳng lẽ bỏ cuộc? Anh có biết trên núi có nhiều khủng tía không? Nói ko chừng Lượng Trúc đã nơi đâu kia ngóng họ cho tới cứu."Tang Á Ly đi trên núi, còn bị hù dọa yêu cầu cô phát âm được cảm giác của người bị lạc con đường. "Đúng, cô ấy vẫn ở chỗ nào đó hóng bạn cho tới cứu vãn.""Vậy họ chia nhau ra tra cứu nhanh khô lên. . . . . ." Cô gấp sửa lại nhì chữ."Ách, bọn họ thuộc đi tìm kiếm.""Vậy trước tiên họ yêu cầu mua vé trang bị bay.""A! ?" Tang Á Ly nhìn anh nghi ngại. Chẳng lẽ anh mong sử dụng phi cơ để search sao?"Đồ ngốc! Cô ấy bị anh trai bản thân đưa theo rồi, chúng ta đang lên vật dụng bay qua Mĩ!""Mĩ. . . . . ." Tang Á Ly nhíu chặt lấy lông ngươi, bừng tỉnh thấu hiểu."Ý anh là fan đàn ông tê sẽ có Lượng Trúc đi? Anh ta là heo sao, gửi tín đồ đi sao ko nói giờ làm sao, hại em. . . . . . Hại em bị hiểu nhầm, báo chí vẫn viết nhị thời buổi này rồi, dễ thường anh ta lần khần bọn họ sẽ băn khoăn lo lắng tìm tín đồ sao? Tên đáng bị tiêu diệt, bọn ông xấu xa, nhất quyết em nên kiếm tìm anh ta tính sổ.""Nếu nlỗi em ao ước lịch sự Mĩ nhằm tìm tên đó tính sổ, anh vẫn ủng hộ với đi cùng em.""Cái này. . . . . . Về bên rồi tính.""Không cần, anh sẽ giúp đỡ download vé đến em.""Nhất định yêu cầu vậy sao?" Lãng phí tổn tiền vé thứ cất cánh lại giá thành mức độ đi mắng tín đồ, tính cầm cố nào thì cũng ko đáng."Nhất định anh vẫn đi." Sở phương diện bất đắc dĩ."Trên con đường sắp tới đây, chị Vương tất cả Call cho anh bảo, khám đa khoa mặt Mĩ thân tặng một e-mail mời anh qua giúp một người mắc bệnh bị ngày tiết white, người mắc bệnh này được hội chẩn ở Đài Loan. Không bắt buộc mỗi em muốn mắng anh ta nhưng anh cũng muốn tấn công đến anh ta một trận, ở Đài Loan có rất nhiều phương tiện đi lại chữa bệnh còn bắt anh buộc phải qua Mĩ, mệt nhọc chết đi được."Anh học tập sống Mĩ cơ mà giờ lại là chưng sĩ trẻ tuổi xuất sắc ưu tú sinh hoạt Đài Loan. "Thật lần khần chung cục anh ta sẽ lưu ý đến gì! Tên đáng chết, đàn ông xấu xa, đàn ông ngốc!"Đưa ngón trỏ chọc nhập vai cô, vì oai nghiêm của phái mạnh anh yêu cầu nhắc cô đã nghiến răng nghiến lợi bên cạnh: "Đừng quên, anh cũng là bọn ông nha tuy thế anh ko thuộc 1 trong những bố các loại cơ mà em đã mắng đâu.""Vậy sao?" Cô nhíu ngươi cười nhạt."Á Ly, đừng cử rượu cồn, chừng như bao gồm rắn!"Hai fan cứng đờ ko cồn, thoang thoáng nghe âm tkhô hanh dịch rời y như rắn đang lại sát, anh cố kỉnh đèn pin lên chiếu về phía vạc ra âm tkhô nóng, thất một nhỏ rắn trong vết mờ do bụi cỏ sẽ thuồn ra. Vừa bắt gặp chính xác là rắn, body Tang Á Ly nổi domain authority kê, hét lớn:"Có rắn a!"Sau Khi hét chói tai, cô tức thời leo lên cây như là tư nạm của khỉ mà trèo lên cành lá cao. Cùng thời gian, Đốc Tuim Hách cầm một cành lá khô, đúng lúc bé rắn nhô đầu lên thì tấn công y như người ta đùa golf, nhỏ rắn văng một đoạn xa. Nhìn thấy bộc lộ anh dũng đó, Tang Á Ly hét lên, không hề sợ nữa mà là kính phục."Tulặng Hách, anh thật giỏi!"Vứt cành thô trong tay đi Đốc Tuyên Hách đắc chí cười cợt một giờ."Anh trực thuộc về dạng bọn ông dũng mãnh nha."Dứt lời, anh nhặt đèn bấm bị rơi lên, chiếu về phía cô thì thấy nhì tay cô dính vào nhành cây còn nhì chân thì kẹp chặt mang thân cây ——Anh há hốc mồm quan sát tư ráng của cô, sau đó nngơi nghỉ nụ cười chế nhạo:"Anh không khi nào biết em rất có thể trèo cây!"Nhìn cô hiện nay thiệt như là bé panda, nhưng lại nghe đâu nhỏ gấu này khá bé. Bị anh "khen ngợi", cô run sợ cười."Ha ha, em. . . . . . thời điểm còn nhỏ tuổi thường leo cây." Thấy anh còn mỉm cười trộm, cô không vui nói lớn: "Này, sao anh còn ko qua đây đỡ em xuống."Vừa rồi lo ngại, giờ đồng hồ cô vẫn còn đó nổi domain authority con gà, cô bước đi xuống thì suy nghĩ mang đến bé rắn cơ có tác dụng đôi bàn chân run lên không dám xuống. Nhìn cô liên tiếp cúi đầu quan sát bên trên đất, anh biết cô vẫn còn đó sợ yêu cầu lại gần bế cô xuống rồi con quay lưng về phía cô. "Lên trên đây anh cõng em.""Có được không?""Không thành sự việc, anh là lũ ông gan dạ, bao gồm quá sức nhằm cõng em."Anh vừa nói xong xuôi, cô lập tức leo lên sườn lưng anh, dữ thế chủ động rứa rước đèn bấm chiếu về vùng phía đằng trước "Có thể đi được rồi!"Ngồi bên trên tấm sống lưng rắn kiên cố của anh ý, cảm hứng bình yên làm cho cô quên đi nỗi sợ về nhỏ rắn. Hai tay ôm chặt cổ anh, nhị chân kẹp rước hông, phương diện cô dựa vào vai trái, hai con mắt Black chú ý từng đường nhỏ xung quanh anh, các giọng nói nũng nịu thuộc uy hiếp:"Đốc Tulặng Hách, anh bao gồm nguyện ý làm cho cây mang lại em không?"Nghe được vấn đề đó anh khẽ cười:"Thứ nhất phải chờ em tiến biến thành panda đã!""Đốc Tuim Hách." Nghe thấy anh cười cợt nhạo, nhị tay ôm cổ anh siết chặt hơn. "Tang. . . . . . Tang Á Ly, nếu như. . . . . . giả dụ nlỗi anh chết sẽ không ai cõng em cho nơi nhằm xe cộ đâu.""Anh còn chút ít cực hiếm tận dụng cần em tạm thời tha mang đến anh!" Buông tay ra, cô ráng đèn pin trang nghiêm soi đường."Nhanh khô lên, em thấy xe cộ nghỉ ngơi cơ rồi.""Nếu đang tới rồi thì tạm dừng nghỉ ngơi một thời gian." Nói, đôi bàn chân anh mang cỗ không thể sức nữa, rước cô thả xuống."Em cũng thật nặng trĩu nha!""Cái gì a! Hừ, bắt đầu vừa rồi phân vân là ai nói mình rất quả cảm nha." Vừa xuống đất, thỉnh thoảng cô lại cúi đầu, quan sát bên trên đất gồm đồ vật gi trườn dưới đấy không.Anh vươn vai mang đến lưng hết mỏi, khi cô để nghị anh đi nhanh hao một ít, anh giơ nhị tay lên miệng nhắm đến ở một bên hô to: "Tang Á Ly, anh nguyện làm cho cây đến em."Hô kết thúc, anh quan sát cô một cái. "Anh. . . . . . anh nổi điên a!" Trừng mắt nhìn anh, mắng anh một câu tuy nhiên bên trên môi cô hiện hữu nụ cười, Cảm Xúc trong thâm tâm ngọt ngào."Đến lượt em.""Cái . . . . . . Cái gì à?" Chẳng lẽ vẫn muốn cô nhại lại theo sao!"Mau nói em nguyện có tác dụng panda của anh ý đi!" Anh đi vòng ra phía đằng sau cô, mang tay cô để lên trên mồm, bộ dạng giống như đứa tphải chăng vui chơi."Mau lên, bằng ko anh đợi thành cây khô rồi, em tất cả là gấu gì thì cũng không hợp đâu."Cô lấy tay vòng quanh mồm, hổ hang nói nhỏ:"Đốc Tuyên ổn Hách, em đồng ý có tác dụng gấu trúc của anh ấy.""Không nghe thấy. Không bao gồm chút ít chân thành nào! Đến lúc chúng ta thành thân, mục sư bao gồm nghphưỡn ngãng thì ông ấy sẽ không nghe được em nói “em đồng ý” đâu. Làm lại đợt tiếp nhữa."Không cưỡng được ý anh, cô hkhông nhiều một khá rồi hướng tới phía nú hô to: "Đốc Tulặng Hách, em gật đầu đồng ý làm cho gấu trúc của anh."Nói chấm dứt, domain authority con gà lại nổi lên. "Tang Á Ly, anh nguyện làm cho cây Iuga của em." Trong khi anh yêu thích với trò này phải hét lên một đợt nữa, lần này hô to nhiều hơn. Cô cũng không Chịu yếu ớt cố kỉnh, nỗ lực hô khổng lồ ——"Đốc Tuyên ổn Hách, em gật đầu đồng ý làm cho gấu trúc của anh.""Tang Á Ly, anh nguyện có tác dụng cây Iuga của em.""Đốc Tuyên ổn Hách, em đồng ý làm gấu trúc của anh ấy."Ban đêm bên trên núi, song tình nhân ko ngủ đọ xem ai hô to hơn, nhiều hơn thế, nổi nhiều domain authority kê rộng. . . . . .**********Theo Đốc Tuyên ổn Hách qua Mĩ, họ chỉ đề xuất đợi mấy ngày đã kiếm được người có HLA tủy hợp với Lượng Trúc, cuộc giải phẫu thành công, chỉ là Lượng Trúc vẫn bắt buộc sinh sống lại kia nhằm theo dõi và quan sát thêm. Trsinh hoạt về Đài Loan, Đốc Tuim Hách dẫn Tang Á Ly trình làng cùng với nhị người các bạn tốt Uy Nhật với Hành Liệt, trong khoảng thời gian nđính thêm mà tía bạn bạn nữ của mình đã trngơi nghỉ nên thân thương. Ba cô nàng nghỉ ngơi nhà của Đốc Tuyên ổn Hách và Á Ly, từ mình nướng bánh ngọt, chuẩn bị đến nửa cơ của mình. "Đóa Dạ, cô xem tôi tấn công trứng như thế đã có chưa?" Bạn gái Hành Liệt, Sài Hạnh Vi một tay nắm nồi một tay đánh trứng, khuôn mặt xinh tươi đang ban đầu chỉ ra tuyệt vọng.Có đồ vật đánh trứng trong công ty tuy nhiên bố tín đồ bầy ông đã sướng ngồi ngơi nghỉ phòng tiếp khách tê nói họ đề nghị trường đoản cú tấn công bắt đầu gồm thành ý, người phụ họa lớn số 1 đó là Hành Liệt đơn vị cô. Thành ý đúng không! ?Sẽ, hóng một thời gian cô vẫn từ mình thêm vào một thùng muối hạt vào bánh ngọt mang đến anh nạp năng lượng cháy cổ đi. "Hạnh Vi, dòng đó của cô ý cần mười phút nữa bắt đầu được." Chúc Đóa Dạ fan góp Việc xuất sắc đẹp nhất, đối với việc làm bánh khôn xiết nhuần nhuyễn. Hai cô bé kia bận bịu thì Tang Á Ly cũng tương đối bận. . ., chỉ là cô ngồi nhằm tra cứu vật đựng trong gầm tủ, nhưng lại tìm mãi không thấy. "A! Cuối cùng cũng tìm kiếm được." Cầm máy tiến công trứng từ trong tủ kéo ra, Tang Á Ly đứng dậy hét to lớn. "Cô Tang Á Ly, nửa giờ đồng hồ rồi cô mới tìm kiếm và lôi nó ra được sao?" Sài Hạnh Vi bởi vì mệt nhọc nhưng mà ngồi thờ thẫn trên ghế. "Tôi cũng đâu biết trong này còn có nó đâu." Tang Á Ly an ủi."Nhưng cô tự tay tiến công thì khi Hành Liệt ăn uống bánh ngọt đang cảm thấy được tấm lòng của cô ý.""Mong là vậy!"Ba cô nàng mắc trong bếp thì tía người bầy ông của họ thong thả ngồi uống café ngoài phòng tiếp khách, tán dóc về sự nghiệp. "Hách, cậu ko làm tổng giám đốc nữa thật sao? Đáng tiếc sau này cậu sẽ không còn cảm giác được cảm giác sướng Lúc nắm vào tay thị trường triệu chứng khoán thù." Doanh Uy Nhật uống một ngụm café, tiền mặt của anh ý ta Uy Nhật không ít tới nấc anh ta tính vào ngày thành thân thân anh cùng Đóa Dạ vẫn dùng chi phí khía cạnh nắm mang đến cánh hoa hồng, phủ kín thảm đỏ. "Tôi thì nghĩ cơ sở y tế của cậu chuyển thành tập đoàn Đốc Thị, ra đời thêm Trụ sở sinh sống châu Phi, điều đó cậu vẫn chính là TGĐ." Hành Liệt Cảm Xúc ý tưởng của chính bản thân mình không tệ. "Tôi ko hệt như thương hiệu ngốc nhỏng nhì cậu, cả ngày lẫn đêm phần lớn chỉ ngửi thấy hương thơm chi phí." Bưng cốc cà phê lên, ngửi thấy hương vị café, Đốc Tuyên Hách cao giọng bội nghịch bác."Đúng rồi, lần trước là ai có tác dụng hỏng chiếc xe cộ tía trăm nngớ ngẩn, một triệu phí tổn đi lại còn chưa tồn tại chuyển mang lại tôi.""Không thể là tôi, thân thể tôi vẫn mạnh mẽ, chưa từng bị thương!" Hành Liệt đứng lên, xoay đầu kiếm tìm bạn gái yêu thương của anh ý."Hạnh Vi, rất có thể trộn thêm vào cho anh một ly café không?""Tên này không chỉ mũi ngửi thấy mùi hương chi phí nhưng vào miệng cũng đều có, chết không quá nhận!" Than một giờ, Doanh Uy Nhật vì chưng cô bé làm sao này mà cảm thấy nhớ tiếc cụ. "Tôi thiệt sự lo đến Á Ly, lần chần cô ấy ngủ cạnh bên tín đồ này rất có thể bị mùi chi phí bên trên người tên đó khiến cho ngạt chết không. . . . . ."Đúng cơ hội cha tín đồ bọn ông sẽ trêu nhau thì trong nhà bếp ba cô gái đã uống tthẩm tra chiều cùng nhau. "Hoa hồng White thiệt rất đẹp, khi học đại học nghỉ ngơi Canada trọ vào một gia đình, chị em Milan cũng trồng không hề ít huê hồng. . . . . ." Uống ly nước táo khuyết huê hồng khoái khẩu của Á Ly, tạo cho Sài Hạnh Vi lưu giữ tới chình họa lúc bản thân học tập ở nước ngoài. "Những loại hoa này đầy đủ vày Đốc Tuim Hách đích thân chăm lo." Tang Á Ly cảm thấy hãnh diện nói. "Thật! ?""Anh ấy nói điều này. . ., tuy thế nhưng mà giờ đồng hồ những nhờ người làm vườn cho tới âu yếm. " Cô chỉ hãnh diện trong nhì giây. "Này không tệ, tối thiểu chứng minh anh ấy cực kỳ bao gồm thành ý cùng với cô." Chúc Đóa Dạ mỉm cười yên ủi cô."Bánh ngọt đang nướng chấm dứt, chúng ta qua tô điểm thôi!"Uống ngừng ly nước táo bị cắn dở hoả hồng, tía cô lại mắc tô điểm lên bánh.**********khi tía chiếc bánh được đặt ở phòng khách, trước khi trải nghiệm rất cần phải thử thách kĩ năng phán đân oán của cha bạn đàn ông này. "Tôi đân oán trước!" Đốc Tuim Hách đầy lạc quan xung phong ra trận trước, ngón trỏ chỉ vào hình gấu trúc đang ôm cây Iuga "Cái bánh ngọt gồm hình panda này một mực là Á Ly làm."Anh vừa nói ngừng thì Tang Á Ly đứng đối diện mắc cỡ liếc nhìn, vào ánh nhìn đựng đầy yêu tmùi hương. "Hách, anh đoán thù đúng rồi!" Tang Á Ly vui mừng nói.Á Ly cùng anh sẽ liếc đôi mắt đưa tình thì nhị tín đồ chúng ta giỏi của anh ấy lại ko nể phương diện, vừa nghe thấy anh bảo hình trên bánh ngọt là gấu trúc thì chúng ta ôm bụng nhau cười cợt. "Sao mà lại nhìn không ra đó là panda nhỉ!" Doanh Uy Nhật nhìn cẩn thận một lần tiếp nữa."Tôi Cảm Xúc như là một nhỏ chuột không đuôi hơn.""Nói nó giống tè đinh đương thì tôi còn tin!" Hành Liệt cười quay đầu chú ý Đốc Tuyên Hách."Hách, sau này cậu cần đến khoa mắt bảo chúng ta kiểm tra, phân vân sao cậu rất có thể nhìn ra đó là gấu trúc, dễ thường dòng cội cây cuốn nắn xung quanh thanh khô chocolate là panda ôm cây Iuga sao?"Dứt lời, Hành Liệt thuộc Doanh Uy Nhật đập tay nhau. "Có hầu như thứ chỉ hoàn toàn có thể ngầm hiểu cấp thiết tâm sự." Liếc chú ý tình nhân một chiếc, Đốc Tuyên ổn Hách kệ thây bọn họ chê bai."Hành Liệt, anh mỉm cười đầy đủ chưa? Đủ rồi thì anh đoán thù đi!" Sài Hạnh Vi thông báo ngăn uống hành động trêu chọc của anh ấy lại, cô tất cả dự cảm là bạn bị chê rất hoàn toàn có thể là cô. "Đến lượt tôi rồi, đúng không?" Hành Liệt quan sát hai mẫu bánh ngọt còn lại, siêu đo đắn.Trừ chiếc tiểu đinh đương. . . . . . Ách, bánh ngọt panda ra, sót lại nhì chiếc, một cái là hình chú rể cùng cô dâu, một chiếc khác là. . . . . . không hiểu tín đồ làm nên cái bánh này mong muốn miêu tả ý gì. Theo lẽ thường xuyên mà lại đân oán, phụ thuộc tay nghề của Hạnh Vi nhà anh thì chớ kể tới sinh sản hình chú rể với nàng dâu mà ngay tất cả bó hoa cô cũng trở thành không làm nổi ——Nhưng thiệt lòng anh không muốn thừa nhận, ko, hai tuyến phố trên bánh là gì anh không đoán được. "Oa, lưu ý đến thọ vậy!" Lúc này, thay đổi lại là Đốc Tuyên Hách diễu võ dương oai vệ. "Tôi đoán thù trước cho" Doanh Uy Nhật đứng trước phương diện Hành Liệt, anh tuấn uy vũ, chỉ vào hình cô dâu crúc rể kêu hãnh nói: "Cái này chắc chắn rằng là vì đôi bàn tay khéo léo Đóa Dạ công ty tôi làm cho."Doanh Uy Nhật lạc quan, thấy Chúc Đóa Dạ mỉm cười gật đầuCòn lại một cái, Hành Liệt không thích thừa nhận cũng khó. "Nói như vậy, mẫu bánh sót lại đó là của Hạnh Vi làm Tặng Ngay Hành Liệt rồi! Tạo hình siêu đặc trưng đó! Không biết Hành Liệt đân oán được ra đó là vật gì không?" Đốc Tulặng Hách cau ngươi quan sát một hồi lâu nhưng lại nói thật, anh không hiểu nhiều chân thành và ý nghĩa của chính nó."Mọi fan tại đây thiếu hiểu biết, tôi nhìn bố dòng thì chỉ gồm Hạnh Vi đơn vị tôi là sáng tạo tốt nhất."Sài Hạnh Vi vốn hoài nghi tưởng lắm cơ mà nghe Hành Liệt khen cô, mau lẹ đồng ý. Mượn một câu của Đốc Tulặng Hách —— gồm có thiết bị, chỉ hoàn toàn có thể ngầm đọc, quan trọng nói ra.Cô nghĩ chắc hẳn Hành Liệt đân oán được ý vật của cô. "Vậy sao? Vậy xin hỏi đó là loại gì?" Doanh Uy Nhật xem thường hỏi.Giương cao hai mặt hàng lông ngươi rậm, Hành Liệt yên tâm quan sát tình nhân trên môi nsinh sống niềm vui."Đó là. . . . . . bây giờ là Valentine trắng, đương nhiên là mong muốn kể tới sự nóng rộp. . . . . ." Nhíu mi mỉm cười, niềm vui của Hành Liệt làm cho trực giác của Sài Hạnh Vi nghĩ. . . . . . đoán không đúng rồi !"Nóng bỏng? Ý cậu là . . . . ."Hành Liệt lòng đầy đầy niềm tin nói tiếp câu của Doanh Uy Nhật:"Đây là cô gái lạnh rộp. . . . . ." Hai tay nhằm trước vùng ngực, khoa tay múa chân tạo thành hình ngực thiếu nữ. "Vậy sao? Xem ra gồm chút rất khác. . . . . ." Đốc Tuyên ổn Hách vẫn thấy nghi ngờ."Tôi đoán thì nhất định đúng." Hành Liệt nhị tay ôm ngực, trở về hỏi Sài Hạnh Vi đang đỏ phương diện xấu hổ."Anh nói đúng không nào, Hạnh Vi?"Sài Hạnh Vi hổ ngươi, nghiến răng nói: "Đó là bao tay quyền anh!"Đáp án được ra mắt, giờ đồng hồ mỉm cười tự hai song bồ tê vạc ra, vào phòng chia thành nhị phe, một phe ôm bụng lăn uống lộn cười, còn phe kia nlỗi quân thù gặp mặt nhau, đỏ khía cạnh tía tai. **********Đánh là tình, mắng là yêu thương, vui nghịch một hồi sau, Hành Liệt cùng Sài Hạnh Vi ân ái ráng theo bánh ngọt của họ ra về. Sau lúc tiễn hai song về, Tang Á Ly ngồi xuống sofa quan sát vào hình panda trên bàn còn không ăn uống. "Này rõ ràng là panda nha, Hách, anh nói coi tất cả đúng không?""Đúng, không sai, anh chú ý một cái là biết đó là gấu trúc ôm cây Iuga.""Bọn chúng ta thiếu hiểu biết nhiều, đúng không?""Đúng, bầy họ không hiểu. Nhưng chỉ cần nhị bọn họ hiểu là được rồi." Đốc Tuyên Hách vươn tay, khẽ vuốt dịu lên làn da bóng mịn của cô ý, tâm thành nói: "Á Ly, cả đời này anh vẫn là cây Iuga đảm bảo an toàn em, chăm lo đến em.""Hách, cả đời này em đang phụ thuộc anh, nhưng panda của anh ý.""Á Ly, gấu trúc đáng yêu, anh yêu thương em.""Hách, cây Iuga thương mến, em yêu thương anh."Nhìn nhau trìu mến, vào trong ngày Valentine trắng, trên ghế sofa nổi đầy da con gà, chúng ta ôm nhau, hôn nhau ham . . .

Xem thêm: Tuyển Sinh Đại Học Bách Khoa Hà Nội 2017 : Trường Đại Học Bách Khoa Hà Nội

. .Crúc thích: ý muốn biết tình trạng thân Doanh Uy Nhật với Chúc Đóa Dạ, xin xem “Tổng chủ tịch và bạn góp vấn đề xinch đẹp” Còn hy vọng biết chuyện của Hành Liệt cùng Sài Hạnh Vi, coi “Tổng người đứng đầu cùng thỏng ký".