Truyện Cười Dân Gian Trạng Quỳnh

Menu
*

- Quỷnh: Cậu Quỳnh! Sao cứ thấy bé lũ bạn lại hét rống lên : “Hội! Hội!”- Quỳnh: mi thử tấn công vần xem!- Quỷnh: Hờ…ôi…hôi…nặng…- Quỳnh: Đúng rồi đấy, tụi nó bảo mày hôi nặng. Ha…ha- Quỷnh: Hừ…!?!


- Quỷnh : nhỏ biết nạm nào Quỷnh này cũng có khả năng hơn cậu Quỷnh mà lại !- Quỳnh : kĩ năng gì vậy Quỷnh ?- Quỷnh : Dạ , đó là bé đọc được chữ cậu , còn cậu không phát âm được chữ con ạ !- Quỳnh : đồ vật gi !?


Các bà, những cô chợ búa sống khắp các phường tởm thành Thăng Long, chưa bao giờ đi chợ lại gặp gỡ chuyện lạ kỳ như sáng sủa hôm nay. Họ đến hàng làm thịt lợn, giết mổ trâu, giết thịt bò,… hỏi mua, nơi nào người ta cũng lắc đầu quầy quậy nói đã tất cả khách để trước rồi. Người tiêu dùng không nghi vấn gì, tin người buôn bán nói thiệt vì những loại thịt phần nhiều đã được thái nhỏ ra thành miếng chứ không hề để nguyên tảng. - Hỏi ra new biết bên vua ngày ngày giao mang đến quan Trạng cai quản một tiệc khôn xiết lớn. Nghe nói khách đông lắm phục dịch ko xuể. Gia nhân được lệnh quan liêu Trạng, mang đến báo cho các hàng làm thịt khắp địa điểm thái sẵn, bao gồm bao nhiêu cũng mua, đắt mấy cũng lấy, để về nhà bếp chỉ có vấn đề chế trở nên gia giảm, kịp làm cho cỗ, biên soạn mâm.- nhưng lại ngày hôm ấy, đến khi chợ vãn hết người, ruồi loài muỗi vù vù cho bâu, các quầy sản phẩm thịt vẫn còn đó đóng ghế ngồi đợi… thừa trưa sang trọng chiều, thịt đã bước đầu ôi chảy nước ra vẫn không thấy phương diện mũi khách hẹn đâu. Trong bọn họ những kẻ nóng ruột, đành liều thẳng đến nhà quan tiền chẳng thấy cổ bàn, khách khứa nào cả. Bọn họ hỏi đầu đuôi, thì thiết yếu Quỳnh ra trả lời rằng:- Sao bà bé lại khờ khạo cả tin như vậy? Chắc gồm đứa nào mạo xưng “Trạng” đùa xỏ đấy thôi. Cớ sự đã thế, bà con cứ gọi số đông thằng nào, nhỏ nào “bảo thái” ra nhưng mà chửi cho lũ khoảnh ác chừa cái thói ấy đi.- những hàng thịt không nhớ mặt, biết thương hiệu phường những người đặt hàng. Bực mình chỉ còn biết đứng ra giữa chợ chửi um lên: tổ tông thằng “Bảo Thái”! tổ tiên thằng “Bảo Thái”!- “Bảo Thái” là niên hiệu vua Lê đương thời. Thành thử nhà vua không làm gì lũ hàng thịt cơ mà bị chúng réo thương hiệu chửi oan, không hề mặt mũi nào thoát khỏi cổng thành nữa.

Bạn đang xem: Truyện cười dân gian trạng quỳnh


Tên cầm đầu thị thần và đàn hoạn quan liêu trong phủ chúa khôn cùng ghét Quỳnh. Chúng bèn bàn nhau tìm giải pháp hại Quỳnh. Chọi với Trạng nắm nào nổi về mặt đối đáp nghĩa lý, văn chương, bầy chúng bày ra chọi gà. Bọn chúng nuôi các gà nòi nổi tiếng, có con ăn uống giải mấy năm liền, tiếng tăm cả tởm kỳ, phố Hiến. Ban sơ chúng mang đến gạ, Quỳnh tự chối. Sau thấy bọn chúng nài nỉ năm lần, bảy lượt, Quỳnh chậc lưỡi: “Ừ thì chọi”. Bên đó mừng rơn, gấp về phục thuốc, phục sâm đến gà đẫy lực trước khi ra sảnh đấu. Chúng còn dẻo mồm tán thức giấc mời được cả chúa nhấn lời mang lại ngự tọa cuộc vui. - Sới chọi mở giữa buổi ngày vào một trong những buổi sáng tại sân bên Trạng. Không nhắc nhà chúa và đồng minh lâu la hầu cận, hôm ấy các quan văn, quan võ trong triều, cùng dân chúng kinh thành nghe tiếng, um tùm chật như nêm. - Một hồi tía tiếng trống vừa dứt, cả hai mọi tung con kê ra sới. Con kê của bọn quan thị, thoạt trông đầy đủ biết là con gà chiến lão luyện. Domain authority nó è trụi đỏ au, hai con mắt là hai hòn than lửa, mỏ thì quặp xuống, trông còn dễ sợ hơn mỏ đại bàng. Nó chưa rướn cổ, giang cánh, chỉ mới ướm cựa đặt phần đông ngón chân xuống nền bằng mà những vết bụi cát đang vẩn lên từng đám… trong những khi đó, trông mang lại gà của Trạng, ai cũng phải cười. Không đông đảo nó thiếu hụt khí gắng oai phong, ngay mang lại cốt cách bình thường của một con gà chọi cũng không có được. Nhìn kỹ, nó như nhiều loại gà sống thiến, nhưng mà ở đây, chưa có ai tất cả thể bất thần tới điều đó. Biết đâu nhé “tâm ngẩm đá ngầm chết voi” thì sao? - nhì “đấu thủ” gặp gỡ nhau làm việc vòng giao chiến lắp thêm nhất. Tín đồ ta thấy con kê của Trạng không thu chũm gì, đập cánh phành phạch khiêu vũ chồm tức thì lên mổ vào đầu đối phương. Số đông người theo dõi vốn có cảm tình với Trạng ghét bè lũ nịnh thần quan liêu hoạn, đã vỗ tay reo hò. Vừa tức thì đấy, con gà thiện chiến kia ra miếng. Có một loáng, nó xỉa cựa chân trái đổ vỡ ức con gà của Trạng… Kẻ “chiến bại” rũ lông cánh ở giẫy đành đạch… bên trên chòi cao, chúa cả mừng mỉm cười khoái trá. Người đứng xem chán ngán vứt về, còn bầy quan thị thì reo hò đắc thắng. Một tên mang lại trước mặt Trạng, nói khiêu khích: - nuốm mà tất cả kẻ dám bảo gà của Trạng mấy lần chọi chiến thắng gà của xứ Tàu. Vấp ngã ra chỉ toàn đồn hão! - Quỳnh có tác dụng bộ buồn phiền đáp lại: Vâng, những ông nói phải. Trước kia kê của tôi cũng cứng cựa, nhưng kể từ khi nó bị hoạn nó mới đâm ra đổ đốn gắng này. - bây giờ nhà chúa và bè đảng tay chân new biết Trạng đùa xỏ, đem con kê thiến ra chọi với gà chính cống. Thầy tớ chúa tôi bẽ mặt, nháy nhau rút quân mang lại nhanh. Trạng vẫn không tha, cứ lễ mễ ôm con gà chết, chạy theo đám quan gia, cờ, quạt… cơ mà khóc: - Khốn nàn thân mi , kê ơi! Mày đã bị thiến thì còn đua đòi có tác dụng gì? Tao sẽ bảo, mày ko nghe, mày cứ ngứa nghề mà tranh chọi…Hu…hu… mày bị tiêu diệt nhục nhã, hèn kém cũng là đáng đời mày, chỉ yêu quý tao tốn cơm, tầm giá thóc, mất công toi nuôi mày, con gà ơi là … bé gà… bị thiến… tê ơi! - tiếng Trạng khóc con kê “đuổi” tận vào cung cấm. đàn quan lại đóng chặt mấy lần cửa, vẫn còn đó nghe văng vọng câu chửi mỉa đau như hoạn.


Chúa Trịnh ngày nào thì cũng yến tiệc, ních bụng chướng những tô hào, hải vị. Người nạp năng lượng của ngon nhàm mồm đâm ra cạnh tranh tính. Một hôm chúa cực nhọc ở, lưỡi se đắng, bụng ậm ạch. Nhân ngồi cùng với Quỳnh, chúa phàn nàn:- Ta ngẫm không còn thiếu đồ vật gì quý hiếm trên đời chưa thưởng thức. Quái quỷ lạ, nuốm mà vẫn chưa món nào làm cho ta thực sự cảm xúc ngon miệng. Điều sẽ là tại làm cho sao, Trạng nói ta hay?- Quỳnh nói luôn: nạm chúa đang xơi món mầm đá bao giờ chưa?- Chúa lấy có tác dụng lạ: Món mầm đá nạm nào, cứng cáp ngon lắm yêu cầu không?- Quỳnh đáp: Tuyệt nai lưng đời. Mà lại muốn ăn mầm đá cần kỳ công.- Chúa lập tức nằng nặc: hại gì công phu! miễn sao được nạp năng lượng ngon. độc nhất vô nhị là thời gian này, bạn đang mệt mỏi, ta đang hết sức cần nạp năng lượng biết ngon. Trạng hãy mau chóng đến làm móm mầm đá kia đi!- Ít thọ sau, vào tờ mờ sang. Quỳnh viết thiếp cho gia nhân mời chúa mang lại nhà thết tiệc mầm đá. - Chúa đến nhà Trạng ngay lập tức từ mới rạng sáng. Đến lúc mặt trời đứng bóng, vẫn thấy Quỳnh mắc lụi hụi bên dưới bếp, thỉnh thoảnh chạy ra, chạy vào, những giọt mồ hôi nhể nhại, khăn tay thay vai, ống tay áo xắn đến khuỷu…Chúa suy nghĩ thầm “Đúng là món mầm đá kỳ công thật, yêu cầu Trạng mới bắt buộc ra tay đốc thúc phòng bếp tất tưởi như thế kia!” - thừa ngọ, sang trọng mùi, bụng chúa ban đầu cồn cào. Quỳnh vừa ló mặt, chúa chép miệng, trách: Sao “mầm đá” thọ chin thế? Biết vậy cụ này ta chẳng nhấn lời đến nhà Trạng hôm nay. - Quỳnh mang khăn tay thấm những giọt mồ hôi trán khải rằng: Thần muốn chúa ngon miệng bắt buộc mới dụng công ninh “mầm đá” thật công phu. Xin cố kỉnh đợi chút nữa, chuẩn bị chín rồi… - Một chốc chúa lại giục, Quỳnh lại khẩn khoản thưa: “Gắng ngóng thêm một chút ít mầm đá ko kỹ lửa, ko ninh nhừ cạnh tranh tiêu…” - phương diện trời xế láng vẫn không thấy món mầm đá được dọn ra. Hương thơm cá khô, lẫn mùi hương khói phòng bếp bên mấy công ty vào bữa cơm chiều, làm chúa “Nhức lỗ mũi”, ứa nước dãi. Chúa đành điện thoại tư vấn Quỳnh lên , chúa ngồi lù rù hóp bụng lại, thú thật: Ta đói lắm rồi, không chờ được nữa. Mẩm đá để dành nạp năng lượng sau cũng được. Hiện thời có thức gì cần sử dụng tạm, Trạng cứ mang lại mang lên! - Quỳnh dạ một tiếng, vẻ miễn cưỡng rồi hét vọng xuống bếp: Cứ hóa học thêm củi vào trong nồi “mầm đá”! Hãy bưng cơm trắng lên dâng chúa cần sử dụng cho qua chuyện đã bọn chúng bay! - Gia nhân dạ ran, rồi bê mẫu mâm lên. Bữa xoàng, bao gồm một phạng cơm với rau củ muống luộc, với một mẫu hũ sành.Chúa thấy ngoại trừ chiếc hũ dán mảnh giấy hồng điều đề nhị chữ “đại phong”. Chúa ăn uống cơm rau xanh chấm nước “đại phong” ngon lành, duy nhất loáng lại đưa bát cho Trạng xới tiếp. Chúa suy nghĩ bụng, cứng cáp món này cũng quý và hiếm đặc biệt, đề xuất thấy Trạng giữ lại gìn loại hũ cẩn thận. Tất cả lần rau đã hết nước chấm, mãi mới thấy Trạng cảnh giác đỡ miệng hũ, múc thêm mấy muôi nhỏ tuổi “đại phong” nữa… -- Chúa ngắm nghía dòng hũ lại nhìn Trạng. Này khanh, “đại phong” là món gì cơ mà ngon kỳ lạ như vậy?- Khải chúa, đây chỉ nên món hay nhật của bé nhà trong làng. - Chúa không tin: nhì chữ “đại phong” là nghĩa chũm nào? - Quỳnh tủm tỉm cười: đơn vị chúa chú ý được khía cạnh chữ, trường đoản cú giải lấy, xung khắc rõ. - Chúa lẩm bẩm: Đại phong tức là gió lớn, đề xuất không? - Quỳnh gật đầu, hỏi tiếp: Vậy gió béo thì làm cho sao? - Chúa bồn chồn như học trò ko thuộc bài, quan sát Trạng. - Quỳnh giảng giải: Gió lớn ắt đổ chùa! - Trạng lại tiếp, hỏi dần: Đổ chùa thì có tác dụng sao? - Chúa càng ấp úng. Quỳnh nói: Đổ miếu thì sư, vãi vứt chạy, xôi oẵn mất hết… Của ngọc thực rơi vãi hết thì ông bụt nào cũng phải lo… Tượng lo thì có tác dụng sao? - Trạng hỏi, đáp, dồn dập, liên hồi. Chúa chỉ với biết ngồi trơ ra như phỗng. Hồi lâu, Quỳnh mới chịu khẽ khàng giảm nghĩa: Đến trẻ con cũng biết hiểu ngược thì “tượng lo” là “lọ tương”. Khải chúa, vật dụng tương đỗ này không tốt sang đâu, chẳng qua chúa quên mất những miếng ngon lành nghỉ ngơi làng thôn rồi. Ni thần bày giải pháp ninh “mầm đá”, cần thiết đun được nhừ, đợi đến bao giờ cũng không hoàn toàn có thể ăn được. Chúa cứ ngồi mang đến bụng thật đói, miệng thật thèm, bấy giờ chỉ việc lấy lưng cơm cùng với món “đại phong” kém cỏi xĩnh này, chúa thấy ngon miệng. - Chúa Trịnh bừng tĩnh trước một sự thật ngay mặt mình… Chúa đứng dậy, cảm ơn Trạng, ra về.

Xem thêm: Hướng Dẫn Xem Ảnh, Tải Ảnh Từ Google Drive Về Máy Tính Nhanh Nhất


Phía trước công ty Quỳnh là một trong những cánh đồng sâu rộng vài chục mẫu. Thuở còn sống ngơi nghỉ quê, hàng ngày muốn đi tắt lịch sự làng bên hoặc vào lối xóm, Quỳnh đề xuất vượt sang 1 chặng lầy tới mươi sải nước. Mùa mưa, bà bầu con người kéo te mặt hàng xóm bao gồm chiếc thúng nhỏ, thường chở góp “ông Cống” qua nơi lội, không đem tiền. - thấm thoắt mười năm trôi qua. Khi đã ra làm quan ở tởm đô với tiếng Trạng vẫn vang danh khắp nơi, một lần về thăm quê Quỳnh gặp lại bà láng giềng kéo te. Bà phàn nàn: - Ông Trạng ơi, tôi hiếm hoi chỉ tất cả một người con trai. Chiếc thằng năm xưa vẫn chở thúng mang lại Ông qua vị trí lội ấy, nay sắp cần lo vk cho nó nhưng mà một đồng một chữ ko có. Tôi chả biết vay mượn ở đâu, ông có cách gì giúp bà mẹ con tôi với. - tiếng tăm Trạng lẫy lừng thật, tuy nhiên làm quan tiền thanh liêm như ông, thời buổi ấy nuôi miệng đã và đang khó.Thương người chị em nghèo hãn hữu hoi, nhưng mà biết tìm bí quyết gì để bà ta tất cả tiền cưới vợ cho bé bây giờ? chợt Quỳnh hỏi bà sản phẩm xóm: Này bà mẹ con công ty bác xưa nay vẫn còn chở thúng đấy chứ?- Thưa ông Trạng, không chở thì đem gì mà ăn? gồm điều khách không nhiều lắm, ngày chỉ được mộ, nhì chuyến góp vào tiền kéo te phân phối tép, may ra mới đủ đong gạo. - Quỳnh ngẫm suy nghĩ một cơ hội rồi nói: Thôi được, bác bỏ cứ về vứt trầu xin cưới cho con cháu đi. Tôi bấm độn đoán biết cố gắng nào quãng vào đầu tháng sau mẹ con bác bỏ cũng tìm được khoản chi phí kha khá! - Bà sản phẩm xóm buồn bã nghĩ ông Trạng nói mang đến vui câu chuyện. - giữa cánh đồng nước sâu nổi lên một rượu cồn đất cao. Mấy bây giờ người ta thấy trên đồn khu đất hiện lên một chiếc chòi lợp lá gồi hình tứ giác, nóc phất chim cút ngọn cờ xanh đuôi nheo. Chẳng rõ nguyên cớ từ đâu, bạn ta kháo nhau: Trạng Quỳnh nghỉ ngơi kinh về viếng thăm quê dựng lều thơ trên đụn giữa đồng nước để xướng, họa ngay tức khắc trong bố ngày. Người nọ truyền người kia, các kẻ khá đưa trong làng, trong làng mạc rủ nhau đi xem. - những người đến đầu tiên thuyệt vọng ngay. Họ ghé mắt vào vào chẳng thấy lầu thơ đâu cả, chỉ thấy một lô lù lù hình fan trùm chăn kín đáo mít. Phía vách trên dán tờ giấy điều gồm chữ: “Trạng đang lột… thân phụ đứa làm sao nói với đứa nào!” - tự nhiên và thoải mái tốn chi phí đò, mất công toi, bao nhiêu người bực mình ngán ngẩm. Toán tín đồ này về, vừa để chân lên cũng xấu hổ câu chửi, chẳng ai bi thiết nói cùng với ai, sẽ thấy toán khác, rồi toán không giống nữa, vây cánh lượt kéo tới, tò mò ra. Bạn đi hỏi: Ở không tính ấy tất cả gì giỏi không? - tín đồ về đáp: Trạng lột… phụ thân đứa làm sao nói với đứa nào! - kỳ dị thật! Trạng lột… Lại cấm không người nào được nói với ai. Thế thì chắc hẳn phải có cái gì kín đáo lạ lung lắm! - Thế là một trong những đồn mười, mười đồn trăm… Buổi đầu, đồn xướng họa thơ, chỉ nóng bỏng đám người mến mộ chữ nghĩa. Dẫu vậy buổi sau thêm giờ đồn Trạng lột… thôi thì bất kể trẻ, già, trai, gái ai ai cũng muốn tận mắt được xem. Bà mẹ con fan hàng làng mạc đông khách hàng quá. Chị em một thúng, nhỏ một thúng thu chi phí đò đếm mỏi tay không xuể… - Mấy hôm sau, Quỳnh mang lại bảo với những người mẹ. Hiện nay chắc bác bỏ thừa tiền cưới dâu rồi. Hãy bảo con trai bác đi dỡ mẫu “lều thơ” với lá gồi và tre nứa về, nối them phòng bếp mà làm cho cổ. -Bấy tiếng hai người mẹ con và dân làng bắt đầu rõ mẹo của ông Trạng cứu bạn nghèo. Để tỏ long kính trọng, người ta gọi luôn cái rượu cồn kia là cồn Trạng lột. Bây giờ vẫn còn di tích lịch sử ở thân cánh đồng sâu xóm Hoằng Lộc, huyện Hoằng Hóa.