VÕ TÒNG GIẾT TÂY MÔN KHÁNH

Thủy Hử truyện Trọn bộ 70 hồi Hồi 25: Cửu Thúc đậy xương đợi khách hiệp; Võ Tòng giết chị tế hồn anh
(0 lượt)

Hồi (1-70)
← Hồi 24Hồi 26 →
Hot!!! Pi Network đã xác nhận lên mainnet! Đừng bỏ qua cơ hội như bitcoin!

Lúc đó Hà Cửu Thúc nằm trang bị xuống, thì fan nhà người cửa các xúm đen cả vào, kẻ thì xịt nước, tín đồ thì kêu gọi, hồi thọ mới từ từ tỉnh dậy, rồi vương vãi bà sai người vực về nhà để chữa.

Bạn đang xem: Võ tòng giết tây môn khánh

Khi lũ đầy tớ vực Cửu Thúc về cho tới nhà, đặt nằm tại vị trí trên giường, người vợ thấy vậy bèn đến ở bên cạnh khóc lóc mà nói rằng:

- Lúc bước đi ra đi thì hớn hở vui cười, sao hiện nay trở về thì lại như thế? Xưa ni nào có thế bao giờ?

Bấy giờ Cửu Thúc trông ra không người nào ở đó, bèn bảo sẽ với người vợ rằng:

- Nàng chưa hẳn lo nghĩ, tôi phía trên có việc gì đâu? tính năng này chỉ bởi vì sáng bây giờ khi tôi ra đi, gặp gỡ Tây Môn Khánh là chàng trai bán thuốc trước cửa huyện, mời đi tấn công chén, mà lại đưa mười lạng ta bạc, mà dặn việc khâm liệm Võ Đại đề nghị cẩn thận kín đáo góp cho. Sau cho nhà Võ Đại nhìn thấy chị chàng ấy chưa phải là người lương thiện, thì trong bụng vẫn hơi bao gồm ý nghi ngờ. Kịp đến lúc trông vào mặt Võ Đại, thì quả nhiên thấy nét phương diện tím bầm, trong thất khiếu đều có vết máu, mà lại trên môi đều sở hữu lộ dấu răng cắm vào, chắc chắn rằng chết vì trúng độc. Bấy giờ sẽ toan hô hào lên, tuy vậy ngặt vị hiện đấy không có bất kì ai là người sở hữu trương, mà dây với thằng Tây Môn Khánh chưa hẳn tay vừa tất là lỡ chuyện. Sau cũng toan yên ổn đi khâm liệm cho xong, cơ mà lại sợ hãi Võ Đại có tín đồ em là Võ Đô Đầu tiến công hổ trên núi Cảnh Dương khi trước, vốn là một trong những tay giết fan mà không nháy mắt, nay mai sắp tới về cho tới đây, thì vấn đề này nên lôi thôi không tài nào kị khỏi...

Người bà xã nghe đến đó thì nói luôn luôn rằng:

- Phải, mấy hôm nọ tôi đang nghe rằng, bé ông Kiều Lão nghỉ ngơi phố sau là Vận Kha, cho phố Tử Thạch giúp Võ Đại bắt gian phu ầm cả phố lên, chắc hẳn rằng là bài toán ấy hẳn, để tôi hỏi hắn xem sao? Còn đằng kia cứ nhằm đám nô lệ khâm liệm cho người ta, nếu bạn ta còn quàn đấy, để đợi Võ Đô Đầu về mới chôn, hoặc đem chôn ngay thì cũng chẳng bài toán gì nhưng mà ngại. Duy chúng ta đem khôn xiết hóa đi, thì tất là bao gồm sự rắc rối, hiện giờ ta sẽ đến đấy tiến công lộn sòng cơ mà thủ đem mấy miếng trối xương rồi bọc với mười lạng bạc kia để triển khai tang chứng, sau đây Võ Đô đầu về đây mà lại không hỏi cho thì ta cũng khoác đó, nhằm lưu chút người yêu với công ty Tây Môn Khánh, nhưng thỉnh thoảng kiếm gạo của hắn cũng khá được chứ sao?

Hà Cửu Thúc nghe nói khen phải, liền điện thoại tư vấn đám đầy tớ đến mà bảo rằng:

- "Hôm ni ta bị trúng cảm, tất yêu nào mang lại đấy được, vậy ta cho những ngươi cứ đến đấy khâm liệm cho người ta, rồi hỏi xem bao giờ đem táng, thì về báo cho ta biết. Những ngươi tạo cho cẩn thận, chi phí nong ngơi nghỉ đấy ta cho toàn bộ mà phân chia nhau, trên đây không bắt buộc lấy đến".

Tụi nô lệ vâng lời cho nhà Võ Đại nhằm khâm liệm, rồi một lúc về bảo rằng:

- tía ngày nữa chứa đám ra bên ngoài thành để siêu hóa.

Hà Cửu Thúc nghe nói dứt cho chi phí chúng đem lại chia nhau, rồi bàn với vk đến ngày thứ tía để thực hiện kế sách.

Bên tê Vương bà không còn sức giúp sức việc tang cho bà xã Võ Đại, ngày thứ hai đón tứ vị sư về tụng kinh, rồi mang lại ngày thứ cha thì giới thiệu Hoà Nhân ngôi trường ở quanh đó thành để vô cùng hóa. Hôm ấy thuộc mấy người phố xá ngay gần đấy đi đưa đám. Còn chị con trai kia thì cũng ăn diện tang phục cơ mà khóc vờ khóc vĩnh, theo linh cữu Võ Đại ra đến Hóa Trường.

Khi new tới địa điểm vừa mới ban đầu phát hỏa, thì thấy Hà Cửu Thúc tay cầm một núm giấy tiền ở chỗ nào chạy đến. Vương vãi bà cùng chị đấng mày râu kia vội mang lại mà hỏi rằng:

- May thừa Cửu Thúc hôm nay đã được trẻ khỏe rồi...

Cửu Thúc nói:

- dạo trước tôi có mua của Đại Lang một cái bánh bao mập mà còn chưa kịp trả tiền; nay lấy ít tiền tài ra đây mà đốt trả Đại Lang vậy.

Nói dứt cầm giấy tiền vào đốt, rồi lại túm vào sẽ giúp việc rất hóa. Vương bà thuộc chị chàng kia mang lại cảm ơn mà lại rằng:

- Cửu Thúc lại sở hữu lòng giỏi như thế, thì thực là hi hữu có, về nhà shop chúng tôi xin tạ ơn.

Hà Cửu Thúc đáp:

- Được, điều này là bổn phận của bọn chúng tôi, tôi xin bà với nương tử cứ mang đến trai con đường tiếp khách, để tôi xin phê duyệt ở đây.

Nói đoạn vương vãi bà thuộc chị chàng kia gần như quay ra trai đường. Bấy giờ đồng hồ Hà Cửu Thúc sấn vào đống lửa vớ mang hai mảnh xương trối rồi tắt bếp đi để xem, thì thấy đầu xương các mềm đen hết cả, nam nhi bèn cất vào bọc, rồi cùng bước vào trai đường nói chuyện.

Được một lát vấn đề siêu hóa sẽ xong, lũ đầy tớ đem xương tàn lấp vứt xuống ao, rồi mọi người kéo đi về một ngả. Hà Cửu Thúc có hai miếng xương về nhà, rồi rước giấy viết ví dụ ngày tháng tên tuổi các người đi tống táng, rồi quấn với mười lạng bạc tình kia vào một cái túi, mà cất ở trong phòng cẩn thận. Vị trí kia từ khi bà xã Võ Đại đưa ma trở về, cũng bày dặt linh sàng cùng các đồ tiến thưởng mã để thờ ck ở nhà dưới mà bịt mắt rứa gian, còn trường đoản cú mình, thì cùng chuyên chở với Tây Môn Khánh ngày ngày nói chuyện vui chơi ở trên gác, mưa sớm, mây hôm, mây chiều trăng tối tha hồ nước phỉ chí từ bỏ do, không còn ngại ai ngăn cấm. Dòng cảnh tượng nhì gã thông gian vụng trộm ở trong nhà mụ vương vãi bà trước nay bỗng trở thành đôi nhân duyên như đúc như tô như keo như rựa, làm cho phố xá sát xa, không có ai là lừng chừng chuyện. Duy Tây Môn Khánh vốn là tay gian hoạt, đã từng có lần có tiếng xưa nay, vị thế ai ai cũng bỉm đi, nhưng mặc đến thỏa lòng sở dục.

Nhưng than ôi! cái sự vui sướng chính đáng trên đời, xưa nay ông Hóa công ko đãi bạn được trọn, huống chi là một trong kẻ man rợ đê hèn bỏ hết thiên lý nhân vai trung phong để ước lấy sự khoái lạc bên ngoài bì tướng thì lẽ làm sao mà hưởng thụ được lâu! Bởi thế nên thắm thoắt new được hơn tháng trời, mà chiếc nông nổi rất lạc sinh bi vẫn từ đâu mang tới vậy.

Võ Tòng khi tuân lệnh quan huyện áp tải các đồ châu báu vào kinh, giao cho thân nhân của quan thị trấn cẩn thận, rồi một mình quay ra dạo bước chơi cảnh sắc Đông ghê trong mấy bữa bắt đầu nhận giấy quay trở lại Dương Cốc. Lúc đi trời còn tàn đông phải lạnh lẽo, đến khi trở vế đã bắt đầu sang huyết tháng ba, khí trời vô cùng ôn hoà dễ chịu duy trong thâm tâm thì hoảng hốt không yên, mà ao ước sao về ngay lập tức tới huyện, nhằm thăm anh cả sinh hoạt nhà.

Một hôm Võ Tòng về tới thị xã Dương Cốc, quan thị trấn xem giấy má, thấy công việc đến nơi mang đến chốn cẩn thận, thì vui lòng trong dạ, tức thì thưởng cho một đĩnh bạc đãi lớn, với thiết cơm trắng rượu cực kì chu đáo, Võ Tòng nhận các đồ thưởng rồi nóng vội trở về phòng, thay đổi khăn áo, khóa cửa ngõ phòng lại, đi lượn phố Tử Thạch thăm anh. Bấy giờ hai bên tuyến phố trông thấy Võ Tòng đang về, thì có lẽ ai nấy rất nhiều lấy làm kinh sợ, mà chuẩn bị sinh sự tới nơi. Lúc Võ Tòng đến nhà Võ Đại, gạch bức rèm lên bước đi vào cửa, chợt trông thấy phía trong tất cả kê bàn thờ, trên bài bác vị đề mấy chữ " linh bài vong phu Võ Đại Lang ", thì đơ mình gớm ngạc, đứng tạm dừng mà mở mắt to ra nhìn, rồi nói 1 mình rằng:

- có lẽ ta hoa mắt giỏi sao?

Than ơi:

Cách nhau trăng chửa thêm ba,

Mà sao cảnh quan nay đà khác xưa!

Đoái trông mây sương mịt mờ,

Đào phai lý nhạt hiện giờ hỏi ai?

Đoạn rồi lên tiếng gọi rằng:

- Tẩu tẩu ơi! Võ Nhị đang về đây...

Khi kia Tây Môn Khánh đương thuộc chị kia hụ hí nô đùa ở trên gác, hốt nhiên nghe giờ Võ Nhị gọi, thì tởm sợ khiếp vía mà chạy tót lối sau cửa, sang đơn vị Vương bà để trốn mất. Còn chị đại trượng phu khốn nạn kia hốt hoảng bất thần, miệng thì nói rằng:

- Thúc thúc ngồi chơi, tôi xuống bây giờ!

Tay thì vội vàng rửa hết son phấn, tháo hết trâm thoa, trút bỏ bỏ những đồ trang sức, cùng với các đồ dùng vô loại xưa nay, rồi mặc quần áo tang chế vào, mà giả vờ khóc hờ hờ nhằm đi xuống gác.

Võ Tòng thấy chị dâu cách xuống, tức tốc hỏi ngay lập tức rằng:

- Tẩu tẩu hãy im chớ khóc nữa! Ca Ca tôi mất từ bỏ bao giờ? bệnh tật gì, uống thuốc ai?

Chị quý ông khốn nạn tê vừa khóc vừa trả lời rằng:

- sau thời điểm chú đi được mười lăm hôm, thì bất chợt Ca Ca bị đau nhức ruột mang đến tám chín ngày, tôi đã đi xem bói, kiếm tìm thầy thuốc, tổn phí tổn đắn đo bao nhiêu, tuy vậy cũng không cố kỉnh nào cứu vãn được.

Võ Tòng lại nói:

- quỷ quái lạ, xưa nay Ca Ca tôi chưa hề có chứng đau bụng bao giờ, sao thời nay như thay mà chết giẫm được.

Bấy giờ Vương bà ở lân cận vách nghe tiếng Võ Tòng sẽ về, thì hại khi lỡ chuyện gian dâm, bắt buộc cũng chạy sang trọng đấy để liệu chiều bít chở, tức thời bảo Võ Tòng rằng:

- Đô Đầu không nên nghĩ thế, trời còn có lúc mưa gió bất thần, huống chi người ta lại duy trì được suốt cả quảng đời không bài toán gì tuyệt sao?

Chị đại trượng phu kia lại nói đế thêm rằng:

- Mấy hôm nọ các công việc ở nhà, rất nhiều nhờ sinh hoạt tay bà này góp cả, nếu không có bà ấy thì quanh phía trên không ai trợ giúp đến tôi.

Võ Tòng hỏi:

- Vậy thì bấy giờ mai táng ở đâu?

Chị đại trượng phu đáp:

- anh chị em có 1 mình tôi, quan yếu nào kiếm được đất nhưng mai táng, sau để đến bố bốn ngày, rồi đành đề nghị đem ra khôn cùng hóa vậy.

- Ca Ca tôi mất sẽ mấy ngày lúc này rồi?

- nhị hôm nữa là đoạn thất rồi.

Võ Tòng nghe nói lừng khừng một cơ hội nghĩ ngợi, rồi xoay ra về huyện.

Ngậm ngùi một bước một đau,

Vì ai núi sông vương sầu cùng với xuân.

Võ Tòng trở về cho tới huyện, liền cố mặc xống áo trắng, cùng thắt lưng đay ra bên ngoài để tang anh, rồi dắt con dao người mẫu chuôi ngắn, lưỡi mỏng, sống dày, mang mấy lạng bạc đãi giắt lưng, và gọi một thương hiệu thổ binh đi theo, nhằm ra phố buôn bán các thứ lễ vật.

Tối hôm ấy Võ Tòng sai tên thổ binh sở hữu cơm canh rubi hương, cho bày ở giường thờ Võ Đại, rồi đấng mày râu thắp đèn hương quỳ xuống trước linh sàng cúi lạy cơ mà khấn rằng:

- Trăm lạy Ca Ca, thời điểm sinh thời Ca Ca vẫn luôn là người nhu nhược, song thời nay linh hồn cũng chẳng xa đâu, vậy nếu tất cả điều bỏ ra oan khuất, xin Ca Ca báo mộng mang đến hay, để em sẽ bởi Ca Ca trả thù white nợ.

Khóc ngừng thì chứa tiếng khóc to, siêu chiều thảm thiết, để cho phố xá ai nghe cũng đề nghị cảm động, bồi hồi mà mang lòng yêu mến xót:

Hồn oan vơ vẫn non sông,

Hạt châu khoảng tả hero ngẩn ngơ

Võ Tòng lăn khóc hồi lâu rồi trở dậy, không đúng thổ binh dọn cơm canh xuống hai bạn cùng ăn. Đoạn rồi mang hai chiếc chiếu, cho tên thổ binh một cái để trãi sát bên cửa trong cơ mà nằm, còn Võ Nhị thì trãi nằm ở dưới linh sàng Võ Đại. Bấy giờ đồng hồ chị đàn ông kia nhìn thấy Võ Tòng nằm kia thì cũng lên gác mà đi ngủ một mình.

Võ Tòng nằm trang bị mãi cho đến lúc gần hết canh ba, mà chưa sao ngủ được, quay vào nom tên thổ binh thì sẽ ngủ ngáy khè khè như chết. đàn ông liền ngồi dậy ngẩng nom lên trước linh sàng, thì thấy ngọn đèn ca sỹ pha lê như mờ như tỏ, siêu chiều ảm đạm đê mê. Lắng tai nghe giờ đồng hồ trống sẽ thấy tía canh ba khắc, bèn thở dài nhưng nói một mình rằng:

- Ca Ca ta dịp sinh thời vốn là người nhu nhược, thì khi chết rồi còn biết làm sao được phân minh?

Chàng vừa nói xong lời, thấy một trận lãnh khí từ bên dưới linh sàn bốc lên xung quanh quẩn làm việc trên, tạo cho đèn hương đều u ám và đen tối tối tăm nhưng mà giấy má bên trên vách đều cất cánh phấp phới. Bấy giờ đồng hồ Võ Tòng mơ hồ kinh hãi đứng dựng hai hàng tóc gáy, bèn im định ý thức để nom, thì thấy có người ở trong linh sàng đi ra cơ mà nói lên rằng:

- Em ơi! Ta chết rất là oan khổ!

Chàng nghe tơ mơ thấy vậy, toan chạy mang lại để xem, thì bỗng dưng dưng bạn cũng không còn, mà lại trận lãnh khí tự dưng tan đâu mất.

Đèn hiu gió rét từng cơn,

Trời oan bể nghiệt hỡi hồn đâu đây!

Suối tiến thưởng ai hỡi tất cả hay,

Trời còn để có thân này còn có thân này có khi...

Lúc kia Võ Tòng vấp ngã nghiêng ngơ ngẩn hồi lâu, rồi lại trông đến tên thổ binh thì vẫn ngủ yên ổn như trước, lại nghĩ về lại gần như điều nhìn thấy thì tựa hồ như giấc chiêm bao, mà vấp ngã ra ko phải, con trai liền suy nghĩ thầm vào bụng rằng: " điều này tất Ca Ca tất cả bị điều oan ức, vừa rồi toan báo mộng đến ta, song lại bị thần khí của ta tấn công bạt đi, vì thế không thể nào nhưng mà hiện lên rõ rệt ra được."

Chàng nghĩ vậy thì trong tâm áy náy ko yên, ngồi ngóng mãi cho đến khi trời sáng. Lúc ấy tên thổ binh trở dậy trộn nước mang đến Võ Tòng súc mồm rửa phương diện tử tế, rồi chị phái mạnh kia cũng từ trên gác chạy xuống mà lại hỏi rằng:

- Đêm qua chừng thúc thúc nỗi buồn quá lắm chăng?

Võ Tòng lại hỏi:

- Tẩu Tẩu nói thực mang lại biết, Ca Ca tôi bị tiêu diệt vì bệnh dịch gì?

- Sao Thúc thúc vội vàng quên thế? ngày qua tôi vẫn nói là đau ruột mà...

- Vậy thì uống dung dịch của ai?

- Vẫn hãy còn đơn thuốc làm việc kia.

- Ai đi cài đặt áo quan?

- mẫu đó dựa vào Vương bà sở hữu hộ.

- Ai cướp đi tống táng?

- việc tống táng thì nhờ vào anh Đoàn Đầu Hà Cửu Thúc ở đằng phố kia.

Võ Tòng nghe rõ đầu đuôi vùng dậy nói rằng:

- bây chừ tôi hãy xin vào buổi hầu trong huyện đã.

Nói ngừng dắt thương hiệu thổ binh ra bên ngoài đầu phố nhưng hỏi rằng:

- Ngươi có biết đơn vị Hà Cửu Thúc ở đâu không?

Tên thổ binh đáp:

- dạo bước trước anh ta bao gồm đến mừng Đô Đầu, ngài đang quên rồi giỏi sao? nhà anh ta ở trong ngõ phố Sư Tử kia...

- Được trường hợp vậy ngươi gửi ta mang lại đấy.

Nói đoạn thuộc đi cho trước góc cửa Hà Cửu Thúc, rồi mang đến tên thổ binh về trước, bấy tiếng Võ Tòng gõ cánh cửa Hà Cửu Thúc nhưng hỏi rằng:

- Hà Cửu Thúc bao gồm nhà không?

Hà Cửu Thúc mới ngủ dậy phảng phất nghe thấy giờ đồng hồ Võ Tòng thì đã rụng tách luống cuống, mau lẹ lấy ví tiền và đem gói xương thu vào vào mình, rồi chạy ra đón rước mà rằng:

- Đô Đầu về tự bao giờ, cửa hàng chúng tôi không được biết?

Võ Tòng nói:

- Tôi new về hôm qua, ni nhân bao gồm chút việc, nên mong tìm bác bỏ để nói chuyện, bác đi với tôi một lát.

- Vâng, công ty chúng tôi xin đi theo, xin hãy đón Đô Đầu vào nhà xơi nước đã.

- Thôi, bất tất, xin tha phép cho.

Nói dứt liền dẫn Cửu Thúc cho một tửu điếm kín đáo, rồi gọi nhà hàng dọn rượu lên.

Cửu Thúc thấy vậy cung kính mà nói rằng:

- Ngài ra đi về cửa hàng chúng tôi chưa được mang đến mừng, có lẽ đâu và lại dám phiền như thế?

Võ Tòng nói:

- Hãy xin cứ ngồi.

Bây giờ đồng hồ trong bụng Hà Cửu Thúc đã có tám chín phần đoán biết, tuy vậy cũng không đủ can đảm nói ra trước. Khi quán ăn đem rượu ra, Võ Tòng ngồi lặng yên uống rượu mà lại không nói câu gì cả. Hà Cửu Thúc lại càng kinh sợ đổ toát những giọt mồ hôi mà không đủ can đảm mở miệng hỏi. Võ Tòng cứ lẳng yên uống rượu hồi lâu, rồi mới vén áo đem thanh đao nhọn ra đặt lên trên bàn, tạo nên tên nhà hàng quán ăn trông thấy cũng ghê sợ không đủ can đảm đến gần, nhưng Hà Cửu Thúc thì mặt xám lại như gà giảm tiết.

Võ Tòng vừa sắn hai tay áo lên, vừa vớ mang thanh đao nhọn, rồi trỏ vào Hà Cửu Thúc nhưng nói rằng:

- Tiều tử trên đây tính fan thô mãng, tuy nhiên cũng biết là nợ bao gồm chủ, oan tất cả đầu, bác bỏ không việc gì nhưng kinh sợ, cứ nói thực mang lại tôi biết rõ căn do về sự việc Ca Ca tôi chết... Là không can thiệp gì đến bác nữa. Tôi nếu gồm lòng sợ hãi bác, thì không phải là tay hảo hán, tuy vậy nếu tất cả một câu gì không nên dối, thì bé dao của tôi tất phải tặng ngay bác, và tư năm cai trong cả sát. Bây giờ không phải nói xa tít gì cả, hãy cứ thuật ngay mẫu tình trạng Ca Ca tôi dịp chết nỗ lực nào xin đến tôi biết?

Võ Tòng nói xong, khoanh tay kháng ra phía hai bên sườn, rồi trợn ngược hai bé mắt tròn xoay mà chú ý vào Hà Cửu Thúc.

Hà Cửu Thúc móc trong quấn lấy chiếc túi tê ra, bỏ trên bàn mà lại nói rằng:

- Dám thưa Đô Đầu, một chiếc túi này là mẫu tang chứng rất to lớn đây.

Võ Tòng cất lấy chiếc túi mở ra xem, thì thấy gồm hai miếng xương đen, với một đĩnh bạc đãi mười lạng, ngay tức thì hỏi rằng:

- Sao cái đó lại gọi là tang chứng lớn được?

Hà Cửu Thúc liền đem đầu đuôi câu chuyện Tây Môn Khánh mời đi uống rượu, cho tới lúc làm lễ siêu hóa Võ Đại ra sao nhất nhất thuật lại mang đến Võ Tòng nghe, và lại nói rằng:

- nhì mảnh xương black mềm đó, đích thực là 1 tang triệu chứng chết vì thuốc độc, còn mãnh giấy chép ngày tháng, thương hiệu họ các người gửi đám đây, tức là tờ khẩu cung của tôi, xin Đô Đầu xét cho.

- Vậy thì gian phu là ai?

- loại đó tôi không theo luồng thông tin có sẵn đích, tuy nhiên trước phía trên nghe nói có tên Vận Kha làm việc đằng kia, sẽ một phen cùng với Đại Lang truy hỏi gian phu ko được. Việc đó ồn ã cả phố, ai cũng biết, xin Đô Đầu cứ hỏi Vận Kha tự khắc rõ.

Võ Tòng gật đầu nói:

- ví như vậy xin phiền bác đi với tôi một lúc.

Nói ngừng lại giắt dao vào lưng, quấn gói xương với tiền vào túi, mà tính trả tiền hàng, nhưng cùng Hà Cửu Thúc ra đi.

Khi tới góc cửa Vận Kha, thấy chàng trai đương cắp dòng thúng khảo, đi đong gạo về, Hà Cửu Thúc tức khắc gọi:

- Vận Kha gồm biết vị Đô Đầu này không?

Vận Kha đứng tạm dừng nhìn Võ Tòng rồi đáp rằng:

- Có, tôi biết từ khi giải hổ về thị trấn trước... Tuy vậy hai ông kiếm tìm tôi có việc gì?

Nói đoạn lại tiếp luôn luôn rằng:

- Tôi hiện thời còn ba già nước ngoài sáu mươi tuổi, cần thiết nào quăng quật đấy nhưng mà đi theo xua đuổi hầu khiếu nại với những ông được. Võ Tòng.

Võ Tòng nghe nói bao gồm ý cảm động cơ mà khen rằng:

- Thằng em giỏi...

Nói đoạn liền đánh cắp lấy 5 lạng bạc đãi ra mà tiếp luôn rằng:

- Tiền trên đây em mang về nuôi Lão phụ, rồi theo ta mang đến đằng này ta hỏi chuyện?

Vận Kha hí hửng trong bụng " Được 5 lạng bạc này để nuôi bố, thì đi với chúng ta đến bốn năm mon vẫn không lo âu gì!", liền nhận lấy tiền đem cả vào đến bố, rồi quay ra đi với nhì người. Lúc đến một hàng cơm kia, Võ Tòng dặn nhà hàng quán ăn làm cơm cha người ăn, rồi bảo cùng với Vận Kha rằng:

- Em còn bé nhỏ tuổi, mà gồm lòng hiếu thuận như thế, thực là hãn hữu có. Thời gian nãy ta đưa đến 5 lạng bạc đãi đó là nhằm em trợ thì tiêu, rồi tiếp sau đây ta còn có việc nhờ đến em, mang lại khi xong xuôi việc ta vẫn đãi em mười lăm lạng bạc bẽo nữa làm cho vốn. Hiện giờ em hãy nói ví dụ cho ta biết đầu đuôi mẩu chuyện em cùng Ca Ca ta đi bắt gian vắt nào đã?

Vận Kha nghe nói lấy làm cho hả dạ, ngay tức khắc nói rõ ngọn ngành khi kiếm tìm Tây Môn Khánh, thuộc là mưu mẹo lúc thi hành kế bắt gian, cho tới lúc Võ Đại bị tấn công ngã, rồi sau bị chết thế nào, đến Võ Tòng nghe rất kỹ càng một lượt, Võ Tòng hỏi:

- Những tiếng nói có đích xác xuất xắc không?

- Đích xác lắm, dẫu đến quan ải tôi cũng nói cầm cố thôi.

Võ Tòng ngay thức thì gọi nhà hàng quán ăn đem cơm rượu lên ba người cùng ăn uống đoạn rồi trả tiền nhưng ra đi. Hà Cửu Thúc phân tích với Võ Tòng rằng:

- hiện giờ xong bài toán rồi tôi xin phép Đô Đầu để về nhà.

Võ Tòng nói:

- ko được, bác hãy đi cùng với tôi, đương lúc cần phải có hai bạn làm bệnh cho mới được.

Nói đoạn liền đem hai bạn đến huyện nhằm kêu tỏ các lẽ oan khuất, với xin để báo oán cho anh. Quan huyện nghe nói, bèn truyền rước khẩu cung hai người chứng tá, rồi bàn cùng với đám nha lại để định kế thi hành, nguyên đám quan lại nha ở đây đối với Tây Môn Khánh hết sức là gồm tình thân mật xưa nay, nghe thấy chuyện vậy, thì có lẽ ai nấy cũng bàn định cùng với nhau, hy vọng gạt xếp lặng đi đến rảnh.

Bấy tiếng quan thị xã bảo Võ Tòng rằng:

- Võ Tòng ngươi đã làm mang đến chức Đô Đầu, sao mà phân vân pháp luật? Xưa nay thường nói: "Gian dâm phải gồm đôi, trộm giật phải bao gồm tang, giết bạn phải gồm thương tích" ni anh bạn đã bị tiêu diệt rồi, xác không thể lại, chính người lại không bắt sự gian, vậy mà lại chỉ bởi cứ sinh hoạt miệng nhì đứa làm triệu chứng này, mà mang đến ngay là bài toán giết người, thì chắc rằng không thể nào có tác dụng được, fan nên nghĩ kỹ xem bắt buộc làm thì hãy làm.

Võ Tòng bèn rước gói xương, và mười lạng bội bạc ra trình quan lại huyện mà lại rằng:

- Cái này còn có tang bệnh hẳn hoi, há phải rằng chúng tôi đặt để nên chuyện đâu? Xin quan phệ xét kỹ cho bắt đầu được.

Tri huyện xem hoàn thành đáp rằng:

- ví như vậy ngươi để đây, ta xét kỹ xem sao nếu như việc có thể làm được, thì ta đã bắt hỏi đến ngươi.

Võ Tòng tạ ơn lui ra, rồi duy trì Hà Cửu Thúc với Vận Kha ở lưu trong nhà, để đợi khi đòi hỏi. Vị trí kia Tây Môn Khánh nghe biết chuyện đó, liền rước tiền hối lộ đám quan lại lại cho đâu nhé đều được thỏa thiếp không còn cả. Đến sang hôm sau Võ Tòng lại lên thúc giục quan thị xã xin đến tra xét, thì quan Huyện gửi trả lại gói xương và mười lạng bạc, nhưng mà bảo cùng với Võ Tòng rằng:

- vấn đề này ngươi đừng nên nghe càn người ta, nhưng mà thưa khiếu nại Tây Môn Khánh, vì không tồn tại một chút gì là đúng lẽ cả, thánh nhân vẫn dạy rằng: " những vấn đề trước mắt, chưa hẳn đã tin; lời nói sau lưng, mang đâu làm cho chắc!"Ngươi tránh việc nóng nảy làm liều nhưng mà lỡ việc!

Bấy giờ đồng hồ tụi nha lại đứng hai bên cũng giở ngọn lưỡi ko xương ra mà tán cùng với Võ Tòng rằng:

- Đô Đầu ơi! Những bài toán án mạng xưa nay, nên đủ bao gồm năm lắp thêm là: Xác người, đấu thương, chứng bệnh, đồ hành hung, cùng là tung tích, thì mới rất có thể tra xét được. Ni Quan vẫn dạy như vậy thì hãy để thanh nhàn xem sao đã.

Võ Tòng nghe vậy lạng lẽ không nói, và bèn thu đem gói xương và tiền, giao mang lại Hà Cửu Thúc giữ, rồi lại mang hai fan trở về phòng, sinh hoạt trong bụng vừa phần bi hùng bực, vừa phần căm tức, cơ mà phàn nàn 1 mình rằng: " Đáng tiếc đến lộc nước lương dân, chi phí tổn nói hết từng nào để cung phụng mang lại Quan lại! dẫu vậy than ôi! Đem tiền mà vứt xuống sông còn được thấy tăm thấy bóng, chớ lấy tiền nhưng cung phụng mang đến đám ấy, thì thực là vô ích cho đời. Nay gồm một việc rõ ràng như thế, mà bắt buộc nào xét đoán đến ra, huống đưa ra những vấn đề u minh cực nhọc hiểu thì bấy giờ xử trí có tác dụng sao? Thực là mất tiền mất của cơ mà phó tính mạng con người biết bao xích tử lương dân mang đến đám mèo mù này, còn khi nào cai trị được yên? phần lớn hạng tín đồ ấy ko kể hai chữ kim tiền, còn có biết chi là luân hay pháp luật! Thôi nhân vật sự nghiệp mong ở tay mình, ân oán trả ân đền, tự mình uy phúc can đưa ra mà cậy phần đông con người vô ích thêm phiền? "

Cũng tai cũng đôi mắt trên đời,

Ân đền ân oán trả quyền trời riêng cho...

Đường mặt đường một đấng trượng phu,

Xông pha xương núi máu hồ tất cả khi,

Thân mình có tác dụng phúc làm uy,

Những chủng loại máu rét mướt nói chi thêm buồn.

Võ Tòng suy nghĩ vậy, liền hotline một thương hiệu thổ binh bắt làm cho cơm mang đến Hà Cửu Thúc với Vận Kha ăn uống cơm ngơi nghỉ nhà, rồi mang mấy thổ binh đi xuống phố mua con kê vịt, sỏ lợn cùng những thức rượu trà hoa quả, và tải thêm mấy tờ giấy trắng cùng là cây viết mực, để mang lại nhà Võ Đại.

Bấy giờ đồng hồ chị đấng mày râu khốn nạn tê nghe nói vấn đề Võ Tòng thưa kiện Tây Môn Khánh, đã biết thành quan trên xóa khỏi đi rồi, thì trong tâm địa lấy có tác dụng hả hê, không còn sợ điều bỏ ra nữa. Đương khi đắc ý một mình, thì bất chợt thấy Võ Tòng cùng mấy thương hiệu thổ binh mang các lễ vật mang đến nhà nhưng nói rằng:

- thời nay là tuần Tứ Tửu Vong Huynh, đi dạo trước làm việc đây cũng đều có quấy quả mấy fan bà tuyến đường sá, vậy tôi ước ao gọi là kiếm chút lễ mọn, trước là thờ anh, sau nữa bởi vì Tẩu Tẩu nhưng mà tạ ơn thôn giềng cho yêu cầu đạo.

Chị đấng mày râu hỏi rằng:

- câu hỏi gì mà cần tạ ơn họ?

- Đó là lễ phép nên thế, ta tránh việc bỏ thiếu mới được.

Nói đoạn không đúng thổ binh đem các lễ vật bày lên linh sàng, thắp đèn hương khấn lễ hồi lâu, rồi không nên kê bàn và ghế bày những hoa quả thuộc rượu làm thịt ra. Lại sai nhì tên thổ binh canh phòng cửa trước cửa ngõ sau mang lại cẩn thận, rồi hotline chị đàn ông kia mà lại bảo rằng:

- hiện nay Tẩu Tẩu phải ở đây mà tiếp khách, để tôi đi mời khách cho đây.

Nói xong bước đầu sang mời vương vãi bà ở bên cạnh vách. Vương bà độc nhất vô nhị định khước từ không đi. Võ Tòng không nghe cố tình mời cho bởi được. Sau vương bà ko chối được, đề xuất nhận thiếp mời nhưng theo Võ Tòng sang. Võ Tòng lại bảo chị chàng kia ngồi công ty toạ, mà mời vương vãi bà ngồi đối diện. Vương bà cũng biết việc Tây Môn Khánh là an toàn rồi, bắt buộc cũng phóng trung khu ngồi đánh chén, coi Võ Tòng xử trí ra sao?

Võ Tòng dàn xếp chấm dứt rồi, bèn ra đi đi mời anh hàng bạc ở phía dưới phố là Diêu Văn Khanh. Văn Khanh cáo từ không dám nhận. Võ Tòng kéo đi mà nói rằng:

- bác sang chơi xơi bát rượu nhạt, một lúc lại về ngay có chi cơ mà từ chối.

Văn Khanh bắt buộc vâng lời, theo đến, ngồi vào trong ghế bên dưới Vương bà. Cánh mày râu lại mang lại mời mấy tín đồ bên tê phố nữa, là anh Triệu Trọng Minh bán sản phẩm mã, và chưng Hồ Chánh Khanh buôn bán rượu, nguyên là 1 trong tay thơ lại xuất thân lúc trước. Hai bạn dẫu gồm chối từ, tuy vậy Võ Tòng cày cục lôi mời, thì anh nào cũng kinh ghê hồn mà yêu cầu theo lời hết cả.

Khi tới khu vực Võ Tòng mời hồ Chánh Khanh ngồi bên trên Triệu Trọng Minh ngồi dưới, rồi lại cho nhà Trương Công ở cạnh bên Triệu Trọng Minh để mời. Bấy giờ đồng hồ Trương Công đương ngồi nhà, thấy Võ Tòng mang lại thì lag mình tởm sợ, mà rằng:

- Đô Đầu đến chơi chẳng tuyệt có vấn đề gì?

Võ Tòng nói:

- đơn vị anh tôi lúc trước đến phiền lụy phố sá cũng nhiều, nay ao ước mời những ông cho chơi xơi bát rượu suông đó thôi.

- bị tiêu diệt nỗi cửa hàng chúng tôi không tất cả lễ nghi gì đến, sao Đô Đầu còn cho siêu thị nhà hàng như vậy?

- tất cả gì đâu, hotline là chút lòng thành, xin ông đi cho.

Nói đoạn kéo phăng Trương Công đến, mà ngồi bên dưới cánh Diêu Văn Khanh.

Khi đó cửa ngõ trước cửa sau bắt cài đặt then cẩn thận, rồi Võ Tòng mời bốn tín đồ hàng phố, thuộc Vương bà với chị đàn ông kia ngồi khoan thai đây đấy, còn bản thân thì xách một chiếc ghế ngồi vô trong đầu bàn, rồi không đúng thổ binh rót rượu để mời. Võ Tòng đựng tiếng lên nói rằng:

- Xin các vị cao lạm tha lỗi mang lại tôi, là kẻ thô mãng mà bệnh giám cho.

Mọi fan nghe nói gần như cung kính đáp rằng:

- Đô Đầu mới đi xa về, bọn chúng tôi chưa có gì cho mừng, ni lại còn quấy quả thay này, thực là không phải.

Võ Tòng lại cất chén bát mời nhưng rằng:

- Thực là sơ sài không tồn tại gì, xin những ngài chớ cười...

Chúng vâng lời uống rượu, tuy nhiên anh nào cũng gờm gờm thiếu hiểu biết nhiều ra sao. Lúc nhậu nhẹt được vài tuần hồ Chánh Khanh vực lên cáo tự có việc bận xin về.

Võ Tòng gạt lại cơ mà rằng:

- không về được, đã đi vào đây dẫu bận cũng xin ngồi một lát đã.

Chánh Khanh nghe nói, thì vào bụng sôi nổi như ngọn trào khi lên lúc xuống, không hiểu biết tình ý ra làm sao, sẽ mời nhà hàng mà còn đãi như thế, thì cần đành ngồi xuống vậy. Võ Tòng điện thoại tư vấn thổ binh rót rượu mời khách uống. Khi mọi cá nhân uống được độ bảy chén bát rồi, thì Võ Tòng lại quát mắng thổ binh hãy dọn bàn không bẩn đi, nhằm lát nữa đang uống. Đoạn rồi Võ Tòng đứng lên lau bàn mang đến sạch.

Chúng thấy vậy toan đứng vậy cản, Võ Tòng lại giơ hai tay cất giữ mà nói rằng:

- Tôi đương sắp đến nói chuyện, xin những ngài hãy ngồi đó. Trong đám các ngài tất cả ai là fan biết viết?

Diêu Văn Khanh trỏ vào hồ nước Chách Khanh mà lại đáp rằng:

- Ông hồ Chánh Khanh phía trên viết giỏi lắm.

Võ Tòng nói rằng:

- Vâng, xin ngài viết hộ cho.

Nói đoạn xắn tay áo lên, thò vào vào áo rút một bé dao nhọn ra, mang lại phắt một cái, rồi đưa tứ ngón tay con bên phải, lồng vào quai dao, còn ngón tay chiếc thì để khoanh kháng bụng, trừng hai nhỏ mắt nghiêm nghị kinh hoàng mà nói rằng:

- Xin những vị biết đến rằng:nợ gồm chủ, oán có đầu chúng tôi chỉ việc các ngài làm hội chứng đó thôi.

Nói đoạn Võ Tòng vùng dậy nắm chặt mang đầu chị dâu, nhưng tay trỏ vào vương Bà bắt nên ngồi im. Bọn hàng phố anh như thế nào anh nấy trông thấy các khiếp khiếp hồn vía, đông đảo nơm nớp chú ý mà không dám thở.

Võ Tòng lại nói rằng:

- các vị cao lạm không câu hỏi chi nhưng sợ, tôi tuy là một anh lỗ mãng bị tiêu diệt cũng ko cần, song có oán thì báo oán, bao gồm thù thì báo thù, không can gì để những ngài cả. Chỉ phiền các ông làm hội chứng cho thôi. Trường hợp ngài nào vực dậy chạy trước, thì đừng bao gồm trách, hãy xin mời năm bảy nhác dao, rồi Võ Tòng đã đền mạng.

Chúng nghe nói hầu như ngây phương diện đờ lưỡi không hề anh làm sao dám cựa.

Võ Tòng quan sát vào vương vãi Bà nhưng quát lên rằng:

- con mụ già chó má nầy, nghe tao nói: tính mạng của con người Ca Ca ta toàn thị trong tay mầy làm hại, nhằm rồi tao hỏi tội mầy?...

Đoạn rồi quay trở về thết chị đấng mày râu kia rằng:

- Đồ dâm phụ này, nghe ta nói: tính mạng Ca Ca ta, mầy mưu sát thay nào, mong mỏi sống nói thực, ta đang tha cho.

Chị con trai kia nói rằng:

- Thúc Thúc rõ vô lý quá, Ca Ca bị đau bụng rồi chết, có liên can gì cho tôi.

Vừa nói chấm dứt lời, thi Võ Tòng để phịch con dao trên bàn, giơ tay vắt lấy tóc chị quý ông kia, giơ chân đạp cái bàn lăn ra, rồi cùng với qua cái bàn xách chị quý ông vật ở lăn xuống trước khía cạnh linh sàn.

Đoạn rồi giơ chân đấm đá xuống giữ lấy chị kia, cơ mà tay bắt buộc cầm nhỏ dao trỏ vào mặt Vương bà mà lại bảo rằng:

- nhỏ sọm già nầy, mong mỏi sống đề nghị nói thực ra...

Mụ già hèn đớn ấy không thể lối nào thoát thân đi được, liền nói lên rằng:

- Xin Đô Đầu bớt giận, để tôi nói thực rất nhiều điều.

Võ Tòng điện thoại tư vấn thổ binh ra mang giấy mực nghiêng bút để lên trên bàn, rồi cố dao trỏ hồ nước Chánh Khanh bảo rằng:

- Phiền bác, cứ nghe câu gì là biên vào câu đó đến tôi.

Hồ Chánh Khanh đánh trống ngực thình thình, đáp lại rằng:

- Vâng... Vâng... Công ty chúng tôi xin viết ạ!

Nói đoạn giơ tay lên mài mực, rồi núm bút, vuốt giấy nhưng bảo vương vãi bà rằng:

- Bà lão nói thực đi.

Vương bà lại giở tiếng nói rằng:

- Không bài toán gì mang lại tôi, thì bảo tôi nói núm nào?

Võ Tòng quát lên rằng:

- bé cáo già công việc ta biết cả rồi, bé toan chối cầm cố nào? nếu như không thì ta đề nghị xả bé dâm phụ nầy ra rồi đã giết nhỏ cáo già...

Nói đoạn ngay tức khắc giơ dao trước phương diện chị chàng kia mà liếc đi liếc lại. Chị đại trượng phu vội kêu lên rằng:

- Thúc thúc tha tôi, tôi xin nói...

Võ Tòng lại xách dậy, đặt trước linh sàn quát mắng lên rằng:

- dâm phụ nói mau! Chị nam nhi kia, lúc đó khiếp khiếp, bạt cả hồn vía buộc phải đem sự thực từ khi đánh rơi chiếc nạn vào đầu Tây Môn Khánh, cho đến khi mụ vương bà mời lịch sự may áo, rồi cố kỉnh nào... Nhắc ra hết một lượt. Võ Tòng bảo hồ nước Chánh Khanh rằng:

- Nói câu gì thì viết vào giấy đến tôi.

Vương bà thấy chị đấng mày râu kia thú thực cả rồi, thì cũng thiết yếu nào nhưng mà chối được, liền cần theo lời cơ mà cung nhấn hết thảy. Võ Tòng lại bảo hồ Chánh Khanh viết giấy cẩn thận, bắt hai bạn điềm chỉ viết tên sinh sống dưới, rồi bốn người dãy phố ký tên sau. Đoạn rồi lấy cái đai nịt của thương hiệu thổ binh, trói con sọm già lại, rồi cuộn tờ giấy khẩu cung đút vào túi áo, mà gọi tên thổ binh rót rượu bưng lên cúng sinh hoạt trước mặt linh sàn. Bấy giờ đồng hồ bắt cả nhị mụ bọn bà quỳ xuống trước linh sàn, rồi Võ Tòng gạt lệ khấn rằng:

- vong linh Ca Ca vững chắc còn phảng phất đâu đây, thời buổi này tiểu đệ xin báo oán rửa hận, xin Ca Ca triệu chứng dám cho.

Khấn ngừng bèn call thổ binh mang giấy chi phí ra. Lúc ấy con gian phụ kia thấy sự thể nguy cung cấp đến địa điểm để toan cất tiếng nhằm kêu. Ban đầu Võ Tòng cầm tóc giằn xuống, nhì chân dặm lên nhị vai, mà lại cởi phăng áo bụng ra, mà đưa mũi dao nhọn vào rạch một chiếc thật mạnh, phăng hẳn ruột ra. Đoạn rồi mồm ngậm đem dao, hai tay móc vào lấy cỗ ruột ra, để lên trước bàn thờ. Lại cúi xuống cắt đầu bé dâm phụ, máu me chảy tầm tã lai láng ra nhà, anh làm sao trông thấy cũng xanh mặt tái người, chỉ bưng phương diện ngồi nhìn, mà không còn dám khuyên nhủ can chi cả.

Võ Tòng lại không nên thổ binh lên gác lấy một cái chăn xuống, bọc đầu chị quý ông kia vào, với lau sạch dao không bẩn sẽ, đút vào vào bao, rồi cọ sạch nhị tay, cơ mà quay ra bảo với mọi người rằng:

- cố gắng nầy khí phiền đến những vị cao lân, xin những ngài sản phẩm công nghệ lỗi cho. Mời những ngài lên gác ngồi chơi một lát, rồi tôi đang về ngay đây.

Đám tê len lén chú ý nhau không hiểu biết nhiều tình ý ra sao, đành bắt buộc theo lời nhưng kéo nhau lên gác. Võ Tòng lại không đúng thổ binh kéo cổ vương vãi bà lên gác rồi đóng cửa lại, cơ mà bắt thổ binh canh giữ ở dưới.

Bấy giờ đàn ông ta xách chiếc đầu fan ra đi, thẳng mang lại hàng thuốc công ty Tây Môn Khánh, nhưng hỏi tên công ty quán rằng:

- Đại quan lại nhân gồm nhà không?

Chủ cửa hàng đáp:

- Bẩm vừa mới đi rồi.

Võ Tòng lại nói:

- bác bỏ làm ơn ra đây tôi hỏi mẩu chuyện này.

Chủ cửa hàng vốn biết Võ Tòng xưa nay, nên không đủ can đảm cưỡng lời, bèn theo Võ Tòng ra phố, Võ Tòng dẫn vào một cái ngõ vắng, làm cỗ giở phương diện hỏi anh cơ rằng:

- Anh ao ước sống hay muốn chết?

Chủ tiệm run lên lập cập mà đáp rằng:

- Bẩm Đô Đầu!chúng tôi bao gồm dám xâm phạm việc gì đâu?

- Ừ! dẫu vậy mà anh muốn chết thì thôi, bằng ao ước sống nên nói rõ mang lại ta biết rằng, Tây Môn Khánh hiện nay ở đâu?

- Bẩm ngài, vừa rồi ông ta đi với một người bạn, cho uống rượu ở Đại tửu lâu bên cầu Sư Tử đó.

Võ Tòng nghe kết thúc lời thì con quay ngoắt mình nhưng chạy thẳng, làm cho tên nhà quán ngây hẳn fan ra, hồi lâu new trở về được hàng.

Võ Tòng chạy vội đến Tửu lâu bên cầu Sư Tử, hỏi tửu bảo rằng:

- Tây Môn Khánh đại lang uống rượu với ai đó?

Tửu bảo đáp:

- Uống rượu với cùng 1 tay tài nhà ở chống gác về mé cạnh con đường phố.

Võ Tòng lặng ngắt, đi thốc lên gác, mang đến gần phòng đó, nom vào chắn tuy nhiên cửa sổ, thấy Tây Môn Khánh đương ngồi nhà vị, một người nữa ngồi khách hàng vị cùng hai đứa con hát ngồi ở nhị bên. Phái mạnh liền mở bọc chăn ra, tay xách đầu gian phụ máu tung long tong xuống, tay buộc phải rút thanh đao ra, rồi gạch rèm dancing vào, mà cầm đầu dâm phụ ném vào mặt Tây Môn Khánh.

Tây Môn Khánh ngấc đầu trông lên thấy Võ Tòng đến, thì giật mình ghê sợ, kêu lên một tiếng, bắc cẳng lên cửa sổ toan tra cứu đường dỡ chạy. Dè đâu trông ra cửa sổ, lại bao gồm đường phố đấy, ngay lập tức nhụt cẳng lại không dám chạy, nhưng mà trong bụng thì hoảng hốt, chần chừ làm chũm nào? Đương khi bổi hổi kinh sợ, thì Võ Tòng vẫn vỗ tay khiêu vũ lên bàn, làm cho bát đĩa trên bàn các đổ nhào cả xuống.

Hai đứa con hát trông thấy, kinh sợ mất vía, không đứa làm sao chạy được nữa, công dụng chủ kia cũng rụng rời thủ túc mà té lăn ra gác. Tây Môn Khánh thấy Võ Tòng hung tợn như vậy, thì lập cập giơ tay trỏ vờ một cái, rồi cất chân bên hữu nhưng đá luôn.

Võ Tòng cứ xông vào, rồi né mình tránh sang 1 bên, bất thứ bị Tây Môn Khánh đá ngay lập tức vào tay phải, tạo nên con dao bắn hản ra cửa, nhưng mà rơi xuống phố, Tây Môn Khánh thấy Võ Tòng rơi mất dao, thì phóng tâm không sợ, ngay tức thì giơ tay buộc phải lên dứ đánh, rồi tay trái nhằm vào giữa mỏ ác Võ Tòng mà lại đấm, Võ Tòng né mình tránh thoát, rồi thừa nắm xông vào ngay cạnh sườn Tây Môn Khánh, tay tả vòng ra ôm siết lấy cả đầu với vai, còn tay hữu thì thay lấy chân trái Tây Môn Khánh nhưng mà quát lên rằng:

- Xuống...

Tây Môn Khánh dịp đó một là bị oan hồn ám ảnh, hai là bị lương tâm quở phạt, cha là tuy hơi sức gồm khoẻ, tuy vậy không khi nào địch nổi Võ Tòng kia được, cần vừa bị Võ Tòng gạt một cái thì đầu nặng bồng, chân vơi tếch, mà xẻ lăn xuống dưới mặt phố, nằm lặng hẳn người, phát hôn cho chương sản phẩm mười một, phía 2 bên phố sá thấy vậy, ai nấy phần nhiều kinh hại bất thần. Đoạn rồi Võ Tòng cúi người xuống chân ghế, nhặt lấy dòng đầu đứa dâm phụ xách vào tay, rún mình vót qua hành lang cửa số mà dancing thẳng xuống mặt phố, rồi nhặt lấy bé dao ráng lăm lăm sống tay. Bấy tiếng thấy Tây Môn Khánh nằm chết dở ở dưới mặt đất, hai nhỏ mắt chỉ thong dong dấp dính mà ko có gì cựa được; Võ Tòng liền cố kỉnh đao xông đến, cắt phăng lấy đầu Tây Môn Khánh rồi túm đem hai dòng đầu làm một, mà lại xách về phố Tử Thạch.

Khi tới nhà bày hai cái đầu lên linh sàn nhằm cúng, rồi lại gạt nước mắt nhưng mà khấn rằng:

- ngày này em đang giết nhì đứa gian phu dâm phụ để báo oán cho Ca Ca, vậy linh hồn Ca Ca tất cả thiên, thì về vùng Thiên Đường nhưng mà nương tựa, còn phía trên em xin vô cùng hóa cả đi.

Chàng khấn xong xuôi liền bảo thổ binh mở cửa gác, lên gọi những người sống trên gác xuống, rồi một tay lại xách hai loại đầu người, cùng một tay cầm bé dao lăm lăm mà lại nói với mọi người rằng:

- Tôi gồm một điều này, rất cần được nói với những vị cao lân, xin các ngài hãy ở đây, không đi đâu được bây giờ!...

Mấy người dãy phố đều khiếp sợ một phép, lẹo tay nhưng đáp rằng:

- Có bài toán chi xin Đô Đầu cứ chỉ giáo cho, cửa hàng chúng tôi đâu dám trái lời ngài dạy!...

Oai hùm tung đụng giang sơn,

Dưới đao nghĩa hiệp đựng chan máu tình,

Bể trầm muôn trượng mông mênh,

Dẹp tung ngọn sóng khuynh thành trường đoản cú đây.

Xót Riềng nhỏ tạo chua cay

Đem gươm oan trái trêu tay anh hào.

Xem thêm: Xem Phim Hoạt Hình Naruto Phần 1 (220/220 Tập Trọn Bộ), Cậu Bé Naruto (Phần 1) Hd Vietsub

Một cơn bình địa tía đào

Nặng lòng cốt nhục kiếp nào vẫn khuây!

Vời trông trời rộng đất dầy,

Anh hùng lúc cũng vơi đầy giọt châu!

Lời bàn của Thánh Thán:

Ta hay nói rằng: Chẳng lên Thái Sơn, chưa bao giờ chỗ cao thiên hạ, lên Thái đánh chẳng lên tới mức mặt trời, thì chẳng biết Thái Sơn đã tăng cao vậy, chẳng coi Hoàng Hà, không biết nơi sâu thiên hạ, coi Hoàng Hà cơ mà chẳng xem cho tới Long Môn, thì không biết Hoàng Hà đã sâu vậy! Chẳng chạm mặt Thánh nhân, chưa biết thiên hạ đại tài, chạm mặt Thánh nhân mà lại chẳng gặp mặt Trọng Nghe nói (Đức Khổng) thì không biết Thánh nhân là đại tài vậy. Ni xem mang đến sách cũng vậy, chẳng đọc Thủy Hử, thì đắn đo cái xuất xắc lạ của Thiên hạ, nhưng mà đọc mang đến Thủy Hử nhưng không đọc mang lại thiên Võ Tòng này, thì chưa bao giờ truyện Thủy Hử vẫn hay lạ mang đến thế, ôi! dòng tài người sáng tác há đem đấu cơ mà đong nói được ư!

Cuốn bên trên tả Lỗ Đạt, vẫn là vô cùng bậc trượng phu, ko ngờ lại sở hữu Lâm Xung cũng tương đối bậc trượng phu, tả Lỗ Đạt rồi tả Lâm Xung sẽ hai fan kỳ vậy, ví như hai bạn vẽ đấu tài nhau, làm sao vẽ ra Bích Điện, Tinh cung thủy phủ, muôn ý tứ diệu huyền sẵn cả, vẽ ra nhân hậu thì thật hiền, nhưng dữ lại thiệt dữ, cũng như đẹp thì cực kỳ đẹp. Nhưng mà xấu thì lại vô cùng xấu, nghệ thuật đến cầm thì thôi, coi được đến thay mà thôi! Thấy rằng trong lòng hai tay thợ vẽ những chứa hầu hết tuyệt bút, giống như những vẻ ly kỳ của dragon của Mây, của Nhật của Nguyệt... Làm sao phải như thế gian, trong thâm tâm nghĩ ra, vào tay nặn ra, trong cây viết khua ra... Nay xem Thủy Hử của Thi nài nỉ Am thấy như hai tay họa sĩ vẽ khác nét nhau kỳ ảo!

Tả ra tía tay khôn cùng bậc trượng phu như Lỗ, Lâm, Dương tưởng rằng thẩm mỹ đến đấy cơ mà thôi, mà được xem đến đấy nhưng thôi, ngờ đâu lại nảy ra một truyện Võ Đô Đầu, khiến cho ta đọc cho văn, lại nghĩ đến người, thấy trong trái tim dạ chẳng đề nghị như lòng dạ ba người Lỗ, Lâm, dương trọng tâm sự cũng chẳng buộc phải tâm sự như cha người Lỗ, Lâm, Dương cho tới hình trạng kết thúc, lại chẳng như hình trạng kết thúc của ba người Lỗ, Lâm, Dương hàng động của không ít bậc trượng phu khác nhau xa quá! Ta được nghĩ về đến người mà xem xét lại văn, cần đọc nhanh đi, lại đọc chậm rãi đi, giở đi giở lại phát âm hô báo cáo hùm, giờ đồng hồ beo, gọi đi mang lại khoái! Hỡi ôi! coi ra một hồi, một đoạn, một câu, một chữ đâu chỉ loại bạn thế gian, trong tâm địa nghĩ ra, vào tay nặn ra, trong cây viết khua ra, thực là xuất xắc bút như những vẻ ly kỳ của rồng của Mây, của Nhật của Nguyệt... Thế và lại muốn đo loại tài của tài tử bởi đấu bởi thưng. Thì than ôi! nhiều kẻ không lường ra năng lượng giỏi!

Hoặc gồm kẻ hỏi mang lại Thánh Thán rằng: Lỗ Đạt là bạn thế nào? Rằng: Là tín đồ rộng rãi; Tống Giang là bạn thế nào? Rằng: Là tín đồ hẹp hòi; Lâm xung là fan thế nào? Rằng: Là fan độc ác; Tống Giang là bạn thế nào? Rằng: Là tín đồ ngon ngọt; Dương Chí là bạn thế nào? Rằng: Là người chính đáng; Tống Giang là bạn thế nào? Rằng: Là fan cong quẹo; dùng Tiến là người thế nào? Rằng: Là tín đồ lành; Tống Giang là tín đồ thế nào? Rằng: Là bạn tệ; Ngô Dụng là fan thế nào? Rằng: Là người nhanh; Tống Giang là bạn thế nào? Rằng: Là fan ngốc; Hoa Vinh là tín đồ thế nào? Rằng: Là bạn thanh nhã; Tống Giang là người thế nào? Rằng: Là bạn thô tục; Lư Tuấn Nghĩa là bạn thế nào? Rằng: Là tín đồ lớn; Tống Giang là bạn thế nào? Rằng: Là bạn tiểu nhân; Thạch Tú là bạn thế nào? Rằng: Là fan hay; Tống Giang là người thế nào? Rằng: Là bạn dở; thay thì một trăm linh sáu người trong bộ Thủy Hử, lại không một ai hơn Tống Giang, đó là 106 fan vậy chưa ai bởi Võ Tòng là một tay giỏi luân siêu quần đó. Vậy Võ Tòng là tín đồ thế nào? Rằng: Là bạn trời vậy, mà gồm có con fan khoát như Lỗ Đạt, độc như Lâm Xung, bao gồm như Dương Chí, khoái như anh em họ Nguyễn, thực như Lý Quỳ, cấp tốc như Ngô Dụng, nhã như Hoa Vinh, đại như Lư Tuấn Nghĩa, hay như là Thạch Tú... Mà lại đoán quyết Tống Giang là bạn thứ nhất, cũng chẳng phải ư???

Tả Võ Tòng trước thịt hổ, chợt trong tương lai giết một bọn bà, hỡi ôi! không hề giống gì gầm thết như hổ, không hề giống gì ngọt nhạt như đàn bà với hai tương tự ấy, đến nguy khốn như vậy, thế mà giết hổ rồi đột giết lũ bà, chẳng cạnh tranh nhọc mang lại đâu, thì ít tất cả vậy! nay tả Võ Tòng thịt hổ chẳng đầy một hồi sau tả Võ Tòng giết đàn bà, cũng chẳng đầy một hồi. Chà chà! lạ thay! nhớ lại chúng ta Đại Hùng gồm nói: Sư tử vồ voi bắt buộc dùng toàn lực, ni xem Võ Tòng làm thịt hổ giết bọn bà há buộc phải dùng cho toàn lực ấy đâu! Xem mang lại văn mà hơi thở mắt trừng, mặt không hề sắc, càng hãi hơn khi phát âm một hồi đá hổ... Hỡi ôi! người sáng tác đem Sư tử ví cùng với Võ Tòng, xem sống tên phố ấy là Sư Tử, thì đầy đủ biết rồi!

Tay không mà ý muốn bắt hổ, thì không hề nhờ đâu mà lại trợ lực, nên fan ta cần dùng mang đến binh khí, giáo, mác... Mới dám giết thịt hổ, đó là sự thường cụ mà Võ Tòng tứ phen làm đánh nhoàng né tránh, rồi ra oai lấy sức, rứa gậy tiến công mạnh, một giờ đồng hồ gầm trời, gậy gãy cây đỗ, hóa ra tay không, càng làm hổ giận, đem tay không tấn công với hổ giận, rồi cũng thành công, , trở đề nghị oai thần rõ rệt, hồi trước nói rồi; Đến ni lại tả Tây Môn Khánh, cũng theo phép ấy tả ra, hẳn trong trái tim tác mang nghĩ rằng: Đánh hổ còn chả sử dụng gậy, huống chi đánh nhỏ chuột, lại yêu cầu dùng dao, bắt đầu tả giắt dao đi đến, vừa chạm chán loài loài chuột ấy, dao lại rơi đi, mang lại rõ oai thần của Võ Tòng, vị giống con chuột kia còn nhát xa sức hổ, thấy rằng giết thịt hổ không sử dụng đến gậy, giết con chuột không sử dụng đến dao, biểu hiện ra ý nghĩa ở tư chữ " Dưới ước Sư Tử"

Tây Môn Khánh làm thế nào mà gian nổi; vương bà làm thế nào mà nhà mưu; chúng ta Phan làm sao mà hạ độc, sẽ diễn từ hồi xưa rõ ràng, người hâm mộ đã thấy, độc giả đọc cơ mà biết, lúc đọc kia thiết yếu lúc Võ Tòng đi Đông Kinh, mọi người lại ý muốn nghe lời Hà Cửu thuật chuyện, mang đến Võ Tòng biết kẻ tà đạo phu, cùng lại muốn nghe lời Vận Kha thuật chuyện, đến Võ Tòng biết khi hạ độc, tuy lược tả Võ Tòng nghe chuyện, thấy Võ Tòng được rõ đầu đuôi, xem trong ý tứ văn chương, mới nhận biết cái giỏi thần hóa.

Tả bốn tín đồ hàng làng đến bệnh kiến, nào anh hàng thợ bạc, sản phẩm mã, sản phẩm rượu, hàng... Do vậy tài, sắc, tửu, khí, chứng cho phe cánh gian dâm, rõ là kỳ tuyệt!